<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>

<rss version="2.0" xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/">
	<channel>
		<title>Mãi Mãi Yêu Thương - WebYeuThuong.Com</title>
		<link>http://www.webyeuthuong.com/4rum//</link>
		<description>Diễn Đàn Yêu Thương, Thay Lời Yêu Thương, Mãi Mãi Yêu Thương http://webyeuthuong.com</description>
		<language>vn</language>
		<lastBuildDate>Sat, 04 Sep 2010 22:00:19 GMT</lastBuildDate>
		<generator>vBulletin</generator>
		<ttl>60</ttl>
		<image>
			<url>http://webyeuthuong.com/4rum/images/misc/rss.jpg</url>
			<title>Mãi Mãi Yêu Thương - WebYeuThuong.Com</title>
			<link>http://www.webyeuthuong.com/4rum//</link>
		</image>
		<item>
			<title>Chúc mừng sinh nhật  thanhthuy, kungfudunk</title>
			<link>http://www.webyeuthuong.com/4rum//showthread.php?t=3315&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Sat, 04 Sep 2010 17:15:57 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[<center>Hôm nay, ngày 05-09-2010, Web Yêu Thương trân trọng chúc mừng sinh nhật 2 thành viên: 
		 
					-thanhthuy...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><center>Hôm nay, ngày 05-09-2010, Web Yêu Thương trân trọng chúc mừng sinh nhật 2 thành viên:<br />
		<br />
					-<a href="http://www.webyeuthuong.com/4rum//member.php?u=2955" target="_blank"><font color="#1A88FF">thanhthuy</font></a> (sinh năm 1988, 22 tuổi)<br />
					-<a href="http://www.webyeuthuong.com/4rum//member.php?u=2649" target="_blank"><font color="#1A88FF">kungfudunk</font></a> (sinh năm 1996, 14 tuổi)<br />
<br />
 		<center><embed width="300" height="61" src="http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin4.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?NS9hNi81YTZmYWI2YmQ3YWY1ODIwZTdhYTMzMTA0ZDU3ZTlmN  S5cUIbaBmUsICDN8Q2jDdUngmMgWeBeG7q25nIHNpWeBmggWeB  mjhdUngq10fEjDsmEgdOG6pXUgfHRydWU" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash"></embed></center><br />
<br />
Chúc các bạn sinh nhật vui và hạnh phúc!</center></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://www.webyeuthuong.com/4rum//forumdisplay.php?f=195">Chúc Mừng Sinh Nhật</category>
			<dc:creator>admin</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.webyeuthuong.com/4rum//showthread.php?t=3315</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Ảo tưởng của em</title>
			<link>http://www.webyeuthuong.com/4rum//showthread.php?t=3314&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Sat, 04 Sep 2010 15:34:59 GMT</pubDate>
			<description>Image: http://www.nhomai.vn/forum/anhnhomai/20864c81018fe82d4.bmp  
giống em pé lớp mầm vẽ we he,hy em nhìn bức tranh kĩ lém lun ah,nhưng vẫn không...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><img style="max-width: 640px; cursor: pointer;" onclick="window.open(this.src)"  src="http://www.nhomai.vn/forum/anhnhomai/20864c81018fe82d4.bmp" border="0" alt="" /><br />
giống em pé lớp mầm vẽ we he,hy em nhìn bức tranh kĩ lém lun ah,nhưng vẫn không bít ý nghĩa của bức tranh là gì,hy tay nghề vẽ cao we màh ng xem không hìu được lun ah,:z50:đó là điều mà anh mong muốn ah hả :z34:,có thật thế không hay chỉ là vu vơ vẽ chơi thui,ngôi nhà happy áh hả,của 2 đứa áh hả,:z48: hy vọng là thế anh nhỉ.<br />
1 ngôi nhà happy được em vẽ ra theo những phát thảo của anh,1 ngôi nhà có 2 con người sống trong ấy,ngôi nhà tràn ngập yêu thương,liệu những ảo tưởng của em có  thành hiện thật không hay nó tan vỡ như bọt bong bóng anh nhỉ.</div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://www.webyeuthuong.com/4rum//forumdisplay.php?f=24">Tâm Sự</category>
			<dc:creator><![CDATA[shy']]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.webyeuthuong.com/4rum//showthread.php?t=3314</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Hà Nội lung linh ngày Quốc Khánh</title>
			<link>http://www.webyeuthuong.com/4rum//showthread.php?t=3313&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Sat, 04 Sep 2010 15:09:38 GMT</pubDate>
			<description>Lấy phông đen làm nền, Hà Nội khoác thêm cái  áo choàng dệt bằng ánh sáng bên ngoài khiến cho  thủ đô lại  càng thêm lộng lẫy và lung linh hơn nữa...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><div align="left"><div align="center"><font face="Arial"><font size="4">Lấy phông đen làm nền, Hà Nội khoác thêm cái  áo choàng dệt bằng ánh sáng bên ngoài khiến cho  thủ đô lại  càng thêm lộng lẫy và lung linh hơn nữa trong ngày Quốc Khánh.</font></font></div></div><div align="center"><br />
   <br />
<div align="center"><font face="Arial"><img style="max-width: 640px; cursor: pointer;" onclick="window.open(this.src)"  src="http://images.yume.vn/blog/201009/03/1283477550_m1_2.jpg" border="0" alt="" /><br />
<font size="3"><i>Hồ Trúc Bạch</i></font><br />
<br />
<img style="max-width: 640px; cursor: pointer;" onclick="window.open(this.src)"  src="http://images.yume.vn/blog/201009/03/1283477413_m2_2.jpg" border="0" alt="" /></font></div>  <div align="center"><i><font face="Arial"><font size="3">Lăng Bác rực rỡ ánh sáng</font><br />
</font></i><font face="Arial"><br />
<img style="max-width: 640px; cursor: pointer;" onclick="window.open(this.src)"  src="http://images.yume.vn/blog/201009/03/1283477421_m3_1.jpg" border="0" alt="" /></font></div>  <div align="center"><font size="3"><i><font face="Arial">Phía trước lăng Bác</font></i></font><font face="Arial"><br />
<br />
<img style="max-width: 640px; cursor: pointer;" onclick="window.open(this.src)"  src="http://images.yume.vn/blog/201009/03/1283477572_m6.jpg" border="0" alt="" /></font></div>  <div align="center"><font size="3"><i><font face="Arial">Đường Điện Biên Phủ ngợp sắc đèn</font></i></font><font face="Arial"><br />
<br />
<img style="max-width: 640px; cursor: pointer;" onclick="window.open(this.src)"  src="http://images.yume.vn/blog/201009/03/1283477580_m7_3.jpg" border="0" alt="" /></font></div>  <div align="center"><font size="3"><i><font face="Arial">Cầu Thê Húc một màu đỏ rực</font></i></font><font face="Arial"><br />
<br />
<img style="max-width: 640px; cursor: pointer;" onclick="window.open(this.src)"  src="http://images.yume.vn/blog/201009/03/1283477587_m8_1.jpg" border="0" alt="" /></font></div>  <div align="center"><font size="3"><i><font face="Arial">Có cả hoa đăng</font></i></font><font face="Arial"><br />
<br />
<img style="max-width: 640px; cursor: pointer;" onclick="window.open(this.src)"  src="http://images.yume.vn/blog/201009/03/1283477593_m9_2.jpg" border="0" alt="" /><br />
<br />
<img style="max-width: 640px; cursor: pointer;" onclick="window.open(this.src)"  src="http://images.yume.vn/blog/201009/03/1283477600_m11_2.jpg" border="0" alt="" /></font></div> <br />
<div align="center"><font size="3"><i><font face="Arial">Pháo hoa mừng ngày Quốc Khánh</font></i></font><font face="Arial"><br />
<br />
<img style="max-width: 640px; cursor: pointer;" onclick="window.open(this.src)"  src="http://images.yume.vn/blog/201009/03/1283477606_m11_2.jpg" border="0" alt="" /><br />
</font></div> <font face="Arial"><img style="max-width: 640px; cursor: pointer;" onclick="window.open(this.src)"  src="http://images.yume.vn/blog/201009/03/1283477613_m12_2.jpg" border="0" alt="" /></font><br />
<br />
<font face="Arial"> <img style="max-width: 640px; cursor: pointer;" onclick="window.open(this.src)"  src="http://images.yume.vn/blog/201009/03/1283477476_m13.jpg" border="0" alt="" /></font><br />
<br />
<font face="Arial"> <img style="max-width: 640px; cursor: pointer;" onclick="window.open(this.src)"  src="http://images.yume.vn/blog/201009/03/1283477628_m15.jpg" border="0" alt="" /></font><br />
<br />
<font face="Arial"> <img style="max-width: 640px; cursor: pointer;" onclick="window.open(this.src)"  src="http://images.yume.vn/blog/201009/03/1283477635_m16.jpg" border="0" alt="" /></font><br />
<br />
<font face="Arial"> <img style="max-width: 640px; cursor: pointer;" onclick="window.open(this.src)"  src="http://images.yume.vn/blog/201009/03/1283477644_m18_1.jpg" border="0" alt="" /></font><br />
<br />
<font face="Arial"> <img style="max-width: 640px; cursor: pointer;" onclick="window.open(this.src)"  src="http://images.yume.vn/blog/201009/03/1283477651_m19.jpg" border="0" alt="" /></font><br />
<br />
</div></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://www.webyeuthuong.com/4rum//forumdisplay.php?f=36">Ảnh Vui</category>
			<dc:creator>HỒN VIỆT</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.webyeuthuong.com/4rum//showthread.php?t=3313</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Kho phụ đề trực tuyến cho phim</title>
			<link>http://www.webyeuthuong.com/4rum//showthread.php?t=3312&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Sat, 04 Sep 2010 14:39:46 GMT</pubDate>
			<description>Subscene.com (http://www.webyeuthuong.com/4rum/redirector.php?url=%68%74%74%70%3a%2f%2f%73%75%62%73%63%65%6e%65%2e%63%6f%6d) là một trong số những...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><font size="3"><a href="http://www.webyeuthuong.com/4rum/redirector.php?url=%68%74%74%70%3a%2f%2f%73%75%62%73%63%65%6e%65%2e%63%6f%6d" target="_blank">Subscene.com</a> là một trong số những trang web hàng đầu về  chia sẻ phụ đề phim, lưu trữ một khối lượng khổng lồ phụ đề với đủ loại  ngôn ngữ.<br />
 Cách tìm phụ đề rất đơn giản, chỉ cần truy cập vào  trang chủ và gõ tên phim vào khung search như hình bên dưới:<br />
<br />
</font><div align="center"><font size="3"><img style="max-width: 640px; cursor: pointer;" onclick="window.open(this.src)"  src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/A0/F7/1.jpg" border="0" alt="" /></font>     <br />
</div><font size="3">Sau đó trang web sẽ đưa ra các tựa phim có liên quan  đến từ khóa tìm kiếm.<br />
<br />
</font><div align="center"><font size="3"><img style="max-width: 640px; cursor: pointer;" onclick="window.open(this.src)"  src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/A0/F7/2.jpg" border="0" alt="" /></font>     <br />
</div><font size="3">Nhấp vào tựa phim bạn đang cần tìm để hiện ra danh  sách các phụ đề với nhiều ngôn ngữ khác nhau, trong đó có cả tiếng Việt.<br />
<br />
</font><div align="center"><font size="3"><img style="max-width: 640px; cursor: pointer;" onclick="window.open(this.src)"  src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/A0/F7/3.jpg" border="0" alt="" /></font>     <br />
</div><font size="3"><br />
Để tải phụ đề về, bạn nhấp vào một dòng bất kỳ rồi  chọn <i>Download Subtitle</i>. File tải về có định dạng .zip, giải nén  ra rồi sử dụng.<br />
 Ngoài ra trang web còn hỗ trợ người dùng upload phụ đề  lên website để chia sẻ với mọi người. Hiện tại website cũng được đông  đảo người Việt đóng góp phụ đề phim tiếng Việt và luôn được cập nhật  mới.</font></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://www.webyeuthuong.com/4rum//forumdisplay.php?f=42">Thủ Thuật</category>
			<dc:creator>HỒN VIỆT</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.webyeuthuong.com/4rum//showthread.php?t=3312</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Ma Nữ Si Tình</title>
			<link>http://www.webyeuthuong.com/4rum//showthread.php?t=3311&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Sat, 04 Sep 2010 14:20:27 GMT</pubDate>
			<description>*Lời đầu truyện:*    
 
Truyệ̣n ngắn nầy được gợi ý từ một chuyện ma có thật  xảy ra tại một bờ biển thuộc miền Đông Hoa Kỳ,...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><font size="3"><b>Lời đầu truyện:</b></font>   <font size="3"><br />
<br />
<i>Truyệ̣n ngắn nầy được gợi ý từ một chuyện ma có thật  xảy ra tại một bờ biển thuộc miền Đông Hoa Kỳ, theo đó, trong  một vụ đắm thuyền, đứa con gái bé nhỏ được sống sót nhưng bà  mẹ thì chết. Bà mẹ trở thành con ma mỗi đêm đi dài trên bãi  biển tìm con, khiến cho các tu sĩ công giáo nhiều phen ra tay  cầu nguyện làm phép thánh giá trong mấy mươi năm trời vẫn không  kết quả. Cuối cùng, có người truy tầm được cô con gái, giờ  nầy đã có chồng con, đưa đến tận bãi biển... để chứng minh cho  người mẹ biết rằng đứa con vẫn còn sống, và từ đó con ma  không còn xuất hiện nữa.   </i></font>   <font size="3"><br />
<br />
Tha phương sinh sống xứ  người, tuy thâm tâm lúc nào cũng hướng về quê hương mến yêu, thế  nhưng phải chờ đợi đến hơn hai mươi năm trời, sau bao ngày khắc  khoải suy tư Thanh mới đột ngột quyết định về nước nghỉ hè hai  tháng.  </font><br />
<font size="3"> Chàng về Saigon viếng thăm họ  hàng vài ngày, rồi lang thang du ngoạn khắp các vùng biển từ  Sầm Sơn đến Vũng Tàu, sau cùng quay lại Nha Trang, chiều chiều  thơ thẩn đi dài dài trên bãi, mắt lơ láo nhìn biển khơi xa xăm  với nỗi buồn vời vợi.    <br />
<br />
Nha Trang là quê hương của nàng, biển chốn nầy ngay lần  đầu chàng đến – một đêm ba mươi mưa gió bão bùng – quả thật  rất thu hút chàng. Tiếng gầm thét biển khơi tại chốn nầy đã  gợi nhớ, đã khiến chàng ray rứt buồn thương, mường tượng lại  cảnh kinh hoàng của một đêm đen tại bờ biển Trengganu, Mã Lai  vào khoảng hai mươi năm về trước.    <br />
<br />
Ngày đó, Thanh và người yêu Hoàng Yến nôn nóng tháp tùng  một tổ chức vượt biên theo ngả cồn Long Sơn, Vũng Tàu ra nước  ngoài, với ước mơ tự do xây tổ ấm và cơ hội gầy dựng sự  nghiệp xứ người. Chiếc tàu hai dàn máy nhỏ cưu mang đến ba mươi  hai nhân mạng, nằm ngồi sắp lớp dưới khoang, len lách theo con  rạch ngoằn ngoèo, quanh cồn Long Sơn, Vũng Tàu, hướng ra biển  khơi an toàn. Thế nhưng, chiếc tàu máy nhỏ chạy cà rịch cà  tang nên lênh đênh trên biển cả tuần, lương thực mang theo cơ hồ  khô cạn, mà chẳng thấy bóng dáng đất liền, viễn ảnh đói khát  ám ảnh mọi người. Trong hoàn cảnh tuyệt vọng đó, bỗng may  mắn thấy chiếc tàu đánh cá khá lớn thấp thoáng xa xa, bèn kêu  la cầu cứu. Chiếc tàu lạ nhân đạo đáp ứng, dừng lại tiếp tế  lương thực, đoạn chỉ dẫn cặn kẻ hướng đi đến Trengganu (tức  Terengganu), Mã Lai.    <br />
<br />
Chuyến đi hồ hởi tiếp tục cho đến xế chiều ngày hôm sau  thì bóng dáng đất liền bắt đầu lờ mờ lộ dạng xa xa, tuy vậy  khi tàu tiến gần bờ thì trời đã tối đen, không thể vào bến  được, đành tạm neo thuyền sát bãi ngủ qua đêm. “Chỉ một đêm  nay, rồi mai lên bờ” tiếng ca tửng tửng của chàng trai nào đó,  khiến thuyền nhân ai cũng rộn ràng... mỗi người một câu đua nhau  hân hoan phụ họa về một viễn ảnh tươi sáng ngày mai.    <br />
<br />
Đôi tình nhân Thanh Yến, tay nắm tay ngồi tựa bên nhau dưới  hầm tàu trao nhau nụ cười tràn đầy hạnh phúc. Yến bỗng thỏ  thẻ: “Mình chưa là vợ chồng chánh thức, liệu họ có cho mình  đi chung không anh?” “Anh nghĩ chắc phải được chớ! Mình cứ khai  bừa là vợ chồng thì ai biết? Mà rủi có bề gì, thì em cứ xin  bà cô ở Pháp lãnh đi trước, anh qua sau mau chậm gì nhất quyết  mình cũng đoàn tụ nhau mà thôi!” “Không! Dứt khoát là không! Em  thề sẽ ở đây mãi mãi để chờ anh đi một lượt!”. Yến phán ra  lời “chắc mẻm” rồi ngoẻo đầu qua chàng, ngủ yên lành như một  cô bé con.    <br />
<br />
Thanh bỗng giựt mình thức dậy khi nghe tiếng hét kinh  hoàng: “Ối trời ơi! Sao tàu mình trôi trở ra biển rồi bà con  ơi!”. Tiếng la lanh lảnh đánh thức mọi người. Vừa mở choàng  mắt, họ liền hốt hoảng khám phá ra chiếc tàu đang chông chênh  theo làn sóng dập vùi, vô cùng nguy hiểm. Thế rồi, cha con  chồng vợ ơi ới réo nhau, Thanh lôi tình nhân theo mọi người  phóng nhanh lên boong tàu. Đến lúc nầy thì trong đám thủy thủ  mới có người thức giấc, hắn réo bạn: “Đ.M.! đứt giây neo tụi  bây ơi!..” đoạn hướng vào đám hành khách nhốn nháo lên tiếng:  “Chuyện đâu còn đó! chẳng có gì nguy hiểm! Xin bà con cô bác  bình tĩnh ngồi yên, để tui cho nổ máy lái tàu trở vô bờ!”.  Lời trấn an nầy không giúp cho tình trạng hổn loạn cải thiện  tí nào, mọi người vẫn cuống cuồng kêu la, tràn qua phóng lại  theo độ nghiêng ngửa của con tàu theo từng đợt sóng. Thế rồi,  sau hai đợt sóng dâng cao liên tục, chiếc tàu mất thăng bằng lật  úp. Thanh bị hất ra khỏi boong tàu, sóng vùi dập chàng chìm  sâu lượt nầy qua lượt khác, mấy phen lâm nguy ngộp thở choáng  váng tưởng như phải bỏ cuộc, nhưng bản năng sinh tồn thúc đẩy  chàng cứ tận lực quẫy mạnh trồi lên mặt nước, để rồi cuối  cùng khi thân thể rã rời thì như có phép lạ chàng vớ được  mảnh ván trôi ngang tầm tay, rồi bám chặt. Bấy giờ Thanh mới  sực nhớ đến Yến, chẳng biết hai người đã tuột tay nhau lúc  nào? và số phần nàng ra sao? Trời tối đen, quanh quất chẳng  thấy bóng dáng một ai, Thanh thảng thốt cất tiếng gọi: “Yến  ơi! Yến ơi!” Tiếng kêu vô vọng lạc lõng trong đêm, chỉ có tiếng  sóng biển gầm gừ thay cho lời đối đáp.    <br />
<br />
Thanh ôm cứng tấm ván cứu tinh mặc cho sóng gió đưa đẩy,  thời gian kéo dài như vô tận, miệng khô đắng, tay chân đau nhức  rã rời. Khi trời lờ mờ sáng, thì hơi sức của Thanh đã cùng  kiệt, chàng tuyệt vọng nhướng mắt nhìn quanh chỉ thấy hoa đóm  hư ảo lập lòe. Tấm ván trở nên nặng trĩu rồi tuột khỏi đôi  tay, Thanh buông xuôi chịu chết, bất ngờ chân chàng chạm trên  cát, sức sống tiềm tàng bừng dậy, chàng hối hả đứng lên khám  phá ra nước đã lắp xắp ngang bụng. Thanh cố sức lê gót, dù  bị sóng liên tục dập té xuống mà vẫn ráng quơ quào bơi lội,  bò trườn lết.. nhích dần cho đến khi gục xỉu mê mang...    <br />
<br />
Sáng sớm hôm đó, có người dân địa phương thấy cảnh tượng  xác người nằm la liệt trên bãi biển khẩn báo cho chánh quyền  cứu cấp, nhờ vậy mới kịp thời khám phá ra năm nạn nhân còn  thoi thóp đưa vào bệnh viện cứu chữa. Nạn nhân sống sót gồm  một bà đứng tuổi, ba thanh niên, và một bé gái khoảng năm  tuổi, đã lần lần hồi phục sức khỏe sau vài ngày, dù thần  trí vẫn còn ngây dại thẫn thờ, đã được chuyển ngay đến trại  tị nạn Pulau Besa, và được Phủ Tị Nạn Liên Liên Hiệp Quốc ưu  tiên đặc biệt sắp xếp cho định cư trong một thời gian ngắn.    <br />
<br />
Thanh được gia đình vị giáo sư hồi hưu bảo trợ về Denver,  Colorado, Hoa Kỳ. Nhà giáo hảo tâm cảm thương cảnh ngộ của  chàng, chu đáo chăm sóc chàng về vật chất lẫn tinh thần, đã  khuyến khích và hướng dẫn chàng kịp thời ghi danh đại học,  rồi được tuyển vào trường y, tương lai sự nghiệp của Thanh cứ  tiếp tục thênh thang theo năm tháng. Hành nghề bác sĩ tám năm,  danh vọng cao, tiền bạc rộng rãi... nhưng Thanh vẫn lủi thủi  sống trong cô đơn lặng lẽ. Chàng chẳng ngó ngàng đến bất cứ  người đẹp nào, cho dù cha mẹ nài ép cố tạo cơ hội gặp gỡ mai  mối. “Ôi! làm sao chàng có thể xóa nhòa bóng dáng Yến tận  đáy lòng? làm sao quên nổi tai nạn thảm khốc của chiếc tàu  định mạng vẫn còn hằn sâu trong tâm khảm của chàng?” Mỗi khi  nhớ đến Yến, chàng thường mong ước cơ hội liên lạc gia đình  nàng, hi vọng làm được điều gì cho đẹp dạ nàng nơi chín suối,  nhưng điều rắc rối là chàng hoàn toàn không biết gì về gia  đình Yến, chỉ đại khái nhớ là dường như Yến có kể rằng cha  là một nhà giáo tại Nha Trang mà thôi. Hai người vốn quen nhau  nhân một chiếc vượt biên bị “bể” trốn chui trốn nhủi bên nhau,  rồi biến thành nặng nợ ân tình thề nguyền kết nghĩa vợ  chồng. Thế rồi, chỉ mấy ngày sau họ bỗng nhanh chóng móc nối  một đầu mối khác rồi dắt díu nhau đi ngay, thành thử họ nào  có điều kiện tìm hiểu gia đình của nhau. Thanh về Nha Trang  chuyến nầy, một phần nhằm dò la gia đình người yêu, một mơ  mộng ảo huyền như mò trăng đáy biển, để rồi hằng ngày chàng  chỉ biết bơ vơ nhìn biển khơi, vời vợi buồn và để nhớ để  thương.   <br />
<br />
Đêm không trăng, sóng ầm ĩ, biển khơi đen ngòm... dường như  đã thôi miên Thanh đến mức bất động nên mặc cho mưa lất phất  rơi, chàng vẫn lầm lì chịu đựng cho đến khi bị một làn gió  lạnh lẽo len lỏi vào thân thể run lẩy bẩy phải hối hả trở về  khách sạn nghỉ ngơi. Cảm thấy mệt mỏi và buồn nản, Thanh để  nguyên quần áo nằm lăn lên giường, vừa lơ mơ ngủ thì bỗng có  tiếng gọi nhỏ nhỏ: “Bác sĩ! Bác sĩ! Xin làm ơn cứu người đang  bất tỉnh!” Thanh chồm dậy, chụp túi đồ nghề loại bỏ túi đi  du lịch như phản ứng nghề nghiệp bươn bả mở cửa bước ra. Một  cô gái trẻ mặt mày tái mét vì lạnh, mấp máy đôi môi: “Người  bệnh ở nhà trong hẻm gần đây” rồi lất phất đi trước dẫn  đường. Thanh bám theo cô gái bén gót, loanh quanh qua hai hẻm nhỏ  đến một cái chái tôn xệch xạc, thì cô gái dừng lại khoát tay  mời chàng vào. Thanh vội trờ tới, mở cánh cửa khép hờ bước  vô trong, cô gái cũng len theo rồi lẫn đi đâu mất biệt. Bà cụ  nằm gục dưới đất, mặt tái xanh, mắt nhắm nghiền... Chàng vội  khám mắt, khám phổi, khám nhịp tim và yên tâm nhận thấy bệnh  nhân chẳng có gì nguy hiểm, có lẽ chỉ vì già yếu, thiếu dinh  dưỡng nên chỉ một cơn buồn da diết bỏ ăn cũng đủ khiến bà  kiệt sức ngã xỉu mà thôi. Thanh đỡ bà lên giường, thoa dầu  nóng Bengay khắp người cho ấm, đoạn mớm cho bà chút nước dinh  dưỡng Ensure... Bà cụ ấm dần, mắt chớp chớp, định ngồi dậy.  Thanh ngăn lại:   <br />
<br />
- Bà bác còn yếu lắm, xin nằm yên nghỉ ngơi!       <br />
<br />
Tuy vậy, vừa cảm thấy khỏe đôi chút, bà cụ đã ái ngại  lên tiếng:   <br />
<br />
- Xin đội ơn Ông tiếp cứu! Ủa! Làm sao Ông biết tôi ngất  xỉu mà cứu tôi vậy?   <br />
<br />
- Thưa, cháu đang ở khách sạn thì có người nhà của  bác... ơ... cô gái gầy gầy đó...  gõ phòng báo tin rồi dẫn  cháu đến đây!   <br />
<br />
- Lạ quá! Tôi sống một mình hà! Làm gì có con cháu nào  ở gần đây?   <br />
<br />
Câu trả lời khiến Thanh vô cùng ngạc nhiên, chàng thầm  nghĩ: “Cô gái dẫn chàng về đây rồi trốn mất dạng nghĩa là  sao? Chẳng lẽ họ sợ bị mình đòi trả tiền công nên chối quanh  chăng?” Tuy nghĩ vậy nhưng Thanh không nỡ vạch trần ra sự thật,  chàng chợt thấy tấm ảnh treo trên tường có nét tương tợ với cô  dẫn đường nên dò hỏi:   <br />
<br />
- Thưa đây là ảnh cháu của bác?   <br />
<br />
Nghe hỏi, bà cụ bỗng khóc rấm rứt kể lể:   <br />
<br />
- Đó là hình cháu Hoàng Oanh, con Út của tôi! Nó bị bệnh  viêm màng óc chết nay đã bảy năm rồi!.. hít... hít... Nó là  đứa con hiếu thảo, nếu còn sống thì tôi đâu có cơ khổ như thế  nầy!   <br />
<br />
Thanh thầm nghĩ: “Lẽ nào, hồn ma cô gái nầy đã do nặng  tình hiếu thảo mà lộ dạng cho chàng thấy để xin cứu giúp mẹ  sao?”, chàng rùng mình rởn gai ốc nhưng cố gắng giữ vẻ tự  nhiên, ôn tồn an ủi:   <br />
<br />
- Tội cô ấy quá mà cũng khổ thân cho bác nữa! Về già  sống một mình một bóng chắc gian nan lắm phải không bác?   <br />
<br />
- Thằng Hoàng Long, con trai tôi cũng nói giống như Ông vậy  đó! Nó nài ép tôi bán nhà về Saigon sống với chúng... ngặt  một nỗi là tôi muốn giữ căn nhà nầy... chờ tin con gái lớn...  rủi như nó muốn  liên lạc về nhà thì sao?   <br />
<br />
Bà cụ sụt sùi, kéo vạt áo lau nước mắt, rồi cất tiếng  than trách bâng quơ đứa con vắng mặt: “Yến ơi! Con ở đâu biền  biệt mà hai mươi năm nay chẳng có tin tức vậy con? Con có biết  là má lo, má khổ lắm không con?”   <br />
<br />
Vừa nghe tiếng gọi “Yến ơi!” thì Thanh đã choáng váng mặt  mày, chàng quýnh quáng hỏi một hơi:    <br />
<br />
- Có phải cô ấy tên Võ hoàng Yến sanh ngày sáu tháng ba  năm 1958 tại Nha Trang, cha là nhà giáo Võ Hoàng phải không bác?   <br />
<br />
Bà cụ nửa mừng nửa lo run rẩy hỏi:   <br />
<br />
- Uả! Cháu... sao cháu biết? Cháu quen với nó hả? Nó có  nhắn gởi gì cho bác không cháu?   <br />
<br />
Thanh nghẹn ngào: “Bác ơi!” Rồi dường như không còn chịu  đựng nổi nữa, chàng quỵ xuống ôm bà cụ khóc thảm thiết. Phải  chật vật lắm, Thanh mới có thể kể lể đầy đủ đầu đuôi thảm  cảnh ngày xưa, cũng như bày tỏ mối tình thâm trọng của chàng  đối với người yêu cho bà thấu hiểu. Sau đó, mặc dầu bà tỏ ý  ái ngại nhưng chàng vẫn nhất quyết xin bà nhận chàng vào hàng  rể con, cho chàng được thay thế Yến chăm lo săn sóc bà lúc  tuổi xế chiều nầy...   <br />
<br />
Thế rồi, Thanh đưa bà Võ Hoàng vào bệnh viện kiểm tra  tổng quát sức khỏe, đoạn ra kế hoạch sửa nhà, mua sắm vật  dụng cần thiết, mở chương mục tiết kiệm cho bà đứng tên... lấy  lời chi tiêu hàng tháng, ngoài ra khi Hoàng Long về thăm mẹ,  chàng liền ưu ái tặng “em vợ” chiếc gắn máy thời trang làm  quà gặp mặt... Biết bà hằng lưu tâm đến người chết, Thanh cũng  giúp bà sửa sang phần mộ chồng con ở quê..., rồi lại đưa bà  đến Chùa Hải Đức, thỉnh cầu tổ chức cầu siêu cho Yến. Nhân khi  bà đang bàn bạc chi tiết buổi lễ cầu siêu với thầy tri khách,  Thanh đi quanh chùa ngoạn cảnh, vô tình gặp nhà sư già chất  phác ngồi trên chiếc ghế hư cũ bên hông chùa hóng mát vội xá  chào.     <br />
<br />
Sư cười hiền hòa dễ thương làm sao, lên tiếng:   <br />
<br />
- Con viếng chùa lần đầu?   <br />
<br />
- Dạ con đưa bà già đến xin lễ cầu siêu cho cô con gái –  chàng nhún vai – cô ấy đã từ trần trên hai mươi năm nay, chắc đã  đầu thai mất rồi, nhưng bà muốn thì con cũng chiều ý cho bà  vui vậy mà!   <br />
<br />
- Ơ! Dẫu chưa đầu thai hay đầu thai rồi thì mọi nghi thức  tu tập như bố thí, lễ bái sám hối hay cầu siêu hồi hướng cho  người chết đều lợi ích như thường con ạ!(1)   <br />
<br />
- Uả! vậy mà con tưởng thân trung ấm(2) sẽ đầu thai trong  vòng 49 ngày, nên cầu siêu trong hạn nầy mới thực sự lợi ích  chớ? Mà tại sao phải kéo dài đến 49 ngày vậy thầy?   <br />
<br />
- Như con đã hiểu: người có nghiệp cực thiện vãng sanh về  cõi lành ngay, kẻ cực ác thì nghiệp lực lôi kéo về cõi địa  ngục, ngạ quỷ, súc sanh... tức thời. Thế nhưng có lắm người  tạo nghiệp lành dữ hỗn hợp sức thu hút hướng dẫn sanh về sáu  cõi lừng khừng chưa rõ rệt nên còn lẩn quẩn ở cõi nầy dưới  dạng thân trung ấm trong 49 ngày..., trong thời gian nầy khi nào  thân trung ấm chiêu cảm một nhân tố hoặc lành hoặc dữ nổi bật,  nhân tố kề cận nầy rất mạnh mẻ có khả năng làm nghiêng ngửa  phá vở cán cân đầu thai lừng khừng và sẽ quyết định nẻo  chuyển nghiệp. Tóm lại, lễ kính cầu nguyện hồi hướng giúp cho  người chết qui ngưỡng Tam Bảo trong giai đoạn 49 ngày nầy có  công năng hỗ trợ lớn cho người chết dĩ nhiên là lợi ích bậc  nhất. Sau 49 ngày mà chưa đầu thai thì vấn đề trở nên phức  tạp, người chết đã chuyển sang cõi Quỷ Thần(3) chớ không còn  dạng thân trung ấm nữa, uy lực của nghi lễ vì vậy cũng suy  giảm.   <br />
<br />
- Lạ quá! Tại sao có người không đầu thai bình thường mà  chuyển sang quỷ thần vậy thầy?   <br />
<br />
- Họ cũng thuộc vào loại nghiệp nhẹ lành dữ không phân  minh, trong thời gian nầy nếu họ lẩn quẩn tiếc nuối điều gì  quá đáng tỉ như sợ mất của cải chôn dấu, bận tâm về con cháu,  say đắm lăng mộ, bâng khâng cơ nghiệp thành bại... nên bỏ lở cơ  hội đầu thai để biến thành thứ ma theo con, giữ mồ, giữ của...  có khi cả trăm năm mà chẳng buông bỏ được... Đáng thương nhất  là những người trong giây phút cận tử tràn ngập bởi sự kinh  hoàng, một khối nghi dầy đặc, một sự lo lắng tột độ... cũng  có thể khiến cho con đường chuyển nghiệp bị khựng lại... thí  dụ như người mẹ đang đặt hết tấm lòng bảo vệ sinh mạng của  con bỗng chết đột ngột rồi ôm ấp niềm lo lắng tìm con không bao  giờ nguôi ngoai... hay trường hợp một người nữ ôm nặng lời  nguyền chung thủy bỗng chết thảm có thể bám chặt lời thề mãi  mãi chờ chồng qua năm tháng, có thể nói trường hợp chấp chặt  kẹt cứng vào trạng huống thảm tử nầy khó siêu thoát lắm...  (4)     <br />
<br />
Thanh thoáng rụng rời, thầm lo chẳng biết Yến có lâm cảnh  nầy không? nên luống cuống hỏi:   <br />
<br />
- Đối với những trường hợp nầy, thì liệu nghi lễ cầu  siêu có giúp vong linh siêu thoát nổi không thầy?   <br />
<br />
- Nói chung lễ cầu siêu rất lợi ích cho vong linh, nhưng nó  còn tùy thuộc vào đức độ, phẩm chất của nghi lễ và nhất là  lòng dạ chí thành của thân nhân người chết. Thật ra, phải  hiểu rằng vị trí của thân nhân vô cùng quan trọng vì chỉ riêng  thân nhân do có sự ràng buộc chằng chịt cộng nghiệp với vong  linh mới có khả năng chiêu cảm chuyển thông điệp cứu độ của chư  Phật Bồ Tát đến được với người chết và “thức tỉnh” mê mờ  của họ. Đôi khi vong linh cố chấp khép kín tâm thức, thì người  thân phải hiện diện ngay tại địa điểm thảm tử, tha thiết giải  tỏa khối nghi của họ, thì may ra họ chịu mở lòng đón nhận  Phật Pháp nhiệm mầu mà siêu thoát con ạ!   <br />
<br />
Thanh đang bối rối lựa lời đặt thêm câu hỏi cần biết thì  bà mẹ săn sái bước ra lên tiếng:   <br />
<br />
- Thầy tri khách đã sắp xếp tổ chức cầu siêu vào ngày  mai như con mong muốn. Mà thầy đang cần con vào chánh điện giúp  thầy thông dịch cho một cô người nước ngoài đang xin phỏng vấn  thầy. Thầy cần gấp lắm con ạ!    <br />
<br />
Thanh luyến tiếc từ giã vị sư già, vào chánh điện gặp cô  gái Á Châu có nét người Thái Lan, nhưng cô xưng tên tương tợ Tây  ban Nha là Milanda Fernandez, chuyên viên Phủ Tị Nạn Quốc Tế, cư  ngụ tại New York, nên chàng đoán gốc gác cô là Phi luật Tân,  muốn tìm hiểu giáo lý và nghi lễ Phật giáo. Cô cho biết rất  thích Việt Nam nên đã du lịch đất nước nầy liên tiếp ba năm  nhưng chưa gặp ai thông thạo Anh ngữ giúp đỡ, vì vậy, cô cứ bám  sát Thanh hỏi han đủ mọi đề tài, từ tôn giáo sang đến lãnh  vực văn hóa xã hội kinh tế của miền Nam, kể cả thời kỳ xa  xưa, khiến Thanh trả lời “hụt cả hơi”. Thanh viện lý do phải đưa  bà già về để từ giã, thì cô vội trao danh thiếp kỳ kèo Thanh  nhớ liên lạc khi về Mỹ; Thanh lịch sự hứa và trao đổi danh  thiếp khiến mắt cô sáng hẳn lên.    <br />
<br />
Đúng theo chương trình dự trù, lễ cầu siêu được tổ chức  nghiêm minh với sự tham dự của khá đông tăng chúng đang dự khoá  trung cấp Phật học, nên rất long trọng... khiến cho bà mẹ cảm  nhận được niềm an ủi lớn lao, và Thanh cũng an lòng hoàn tất  nghĩa cử thiêng liêng cho người yêu mà bao nhiêu năm trời chàng  hằng khắc khoải. Lễ hoàn mãn. Thanh đảnh lễ cúng dường chư  tăng, khi chàng ngỏ ý cúng dường vị sư già quê mùa ngày hôm  qua, thì thầy tri khách cho biết sư là một du tăng lâu lắm mới  ghé ngang thăm chùa, đến đi như gió nội mây ngàn chẳng biết đâu  mà tìm. Thanh rời chùa đang chờ taxi, bỗng có chú sa di chạy  theo đưa tờ lịch cũ bèo nhèo, kêu ới ới: “Bác sỉ ơi! Ông du  tăng hôm qua nhờ đưa cho bác sĩ cái nầy, mà nãy giờ con quên.”  Thanh cám ơn, nhận tờ giấy cẩn thận cho vào túi, rồi hấp tấp  đưa bà mẹ lên taxi về nhà.   <br />
<br />
Niềm tin tưởng Pháp Phật có năng lực mầu nhiệm cứu độ  Yến siêu thoát khiến bà già “hả dạ” hân hoan cười nói huyên  thiên, và Thanh cũng mãn nguyện an vui thơi thới trong lòng. Lâu  lắm rồi Thanh mới thanh thản ngủ yên, chàng ước mơ người yêu  siêu thoát sẽ hiện về trong mộng hàn huyên với mình. Giấc mộng  quả thật đã đến với chàng, chỉ tiếc là người hiện đến lại  là Oanh. Oanh lên tiếng:   <br />
<br />
- Em Út xin cảm tạ anh đã hết lòng chăm nom lo lắng cho mẹ  em từ vật chất đến tinh thần, nhờ vậy mà em có thể yên tâm tu  học trong cảnh giới của em.    <br />
<br />
- Út có bị đói khổ hành hạ không?   <br />
<br />
- Cõi âm có muôn vàn cảnh giới sai khác, tùy theo nghiệp  báo khác nhau chi phối mà chuyển vào, nói chung thì đa phần  cảnh giới khổ, khổ cùng cực... Tuy nhiên, thuở sanh tiền em tin  tưởng Phật pháp, tạo nghiệp lành... chỉ vì khi chết tình  thương mẹ cô đơn quyến luyến mà bỏ qua cơ hội đầu thai, nên mới  rơi vào cảnh giới nầy. Do đó, cảnh giới của em rất thoải mái,  em tự do tự tại phiêu bồng không bị ràng buộc và câu thúc bởi  áp lực nào cả, ngoài ra còn được chư Bồ Tát thị hiện chốn  nầy hướng dẫn tu học nữa.(5)    <br />
<br />
- Còn hoàn cảnh Yến như thế nào vậy Út?   <br />
<br />
- Chẳng biết thời cầu siêu long trọng có hiệu quả gì  không mà sao chị vẫn trơ trơ bất động dưới biển Mã Lai, em không  có khả năng tiếp xúc hay giúp đỡ gì được cả. Anh ơi! Chị Yến  em chắc bị khổ sở hành hạ kinh hoàng lắm! Anh ráng tìm phương  cách cứu gỡ chị ấy, nhen anh!   <br />
<br />
Thanh bàng hoàng định cất tiếng hỏi: “Cách gì? Cách gì  bây giờ?”, nhưng chẳng biết tại sao cổ họng lại nghẹt cứng  chẳng phát ra lời. Chàng ráng giãy giụa “ú ớ” thì bỗng giật  mình tỉnh giấc. Đầu nhức nhối khó chịu, mồ hôi đổ ra như tắm,  chàng bần thần tự hỏi: “Nếu giấc mộng đúng thực thì tội  nghiệp cho Yến biết chừng nào!” Thanh bỗng nhớ mang máng là  dường như vị sư già có nhắc đến trường hợp hiếm có theo đó  người chết bị ám ảnh sâu đậm về mối lo âu, khối nghi nan, nỗi  uất ức, lời thề nguyện... bị thảm tử khiến tâm thức kẹt cứng  vào đó khó lay chuyển... “Thế nhưng không có vị sư già hướng  dẫn thì mình biết phải làm thế nào đây?” Nghĩ đến vị sư già  Thanh mới nhớ tờ giấy lịch của sư gởi chưa kịp đọc rồi quên  mất. Thanh vội soạn ra tờ lịch cũ nhàu nát, đọc được mấy  giòng chữ nguệch ngoạc:   <br />
<br />
Góc biển mỏi mòn chờ   <br />
Tâm chai cứng ngẩn ngơ   <br />
Gặp tình lang chợt tỉnh    <br />
Chợt thoát kiếp trơ vơ.   <br />
    <br />
<br />
“Lão du tăng quả là bậc thánh đã tiên liệu mọi việc mà  hướng dẫn mình. Như vậy, bằng mọi cách mình phải theo chỉ dạy  của Ngài mà đích thân đến bãi biển năm xưa cầu siêu, thì họa  may mới thức tỉnh nàng được”, Thanh thầm nghĩ rồi vội vã đến  chùa Hải Đức, viện lẽ muốn thành tâm làm lễ cầu siêu cứu vớt  vong linh tại nơi xảy ra tai nạn cho thêm bảo đảm, nên khẩn  khoản thầy tri khách đặc biệt đi Mã Lai một chuyến. Thầy cho  biết rằng dù rất thông cảm hoàn cảnh của chàng nhưng đành từ  chối, vì thủ tục xuất ngoại khó khăn và phiền phức... chẳng  thể hoàn tất mọi việc trong thời gian ngắn ngủi như Thanh mong  mỏi. Chạnh lòng trước nỗi buồn thương não nuột của chàng,  thầy khuyên lơn an ủi mãi, rồi bỗng như vừa sực nhớ ra, thầy  rộn ràng lên tiếng:   <br />
<br />
- À! sao mình không nghĩ đến những vị thầy đang lưu trú ở  nước ngoài? họ không bị trở ngại bởi thủ tục xuất cảnh chậm  trễ, nên có thể đến Mã Lai dễ dàng thôi.   <br />
<br />
- Thưa con chẳng quen biết vị tu sĩ nào thầy ạ! Xin thầy  từ bi giới thiệu dùm con một vị... nghen thầy!    <br />
<br />
- Ơ! thầy có quen biết vài tăng sinh đang du học tại Ấn  Độ, để chiều nay thầy điện thoại hỏi thăm xem có vị nào hoan  hỉ lo lắng việc nầy cho đạo hữu không?    <br />
<br />
Thế rồi, thầy liên lạc với Đại Đức Bảo Minh, một tăng  sinh đang du học tại Tân đề Li, để ủy thác thầy tùy nghi tổ  chức trai đàn thủy lục tại Mã Lai. Đại Đức mời thêm Thượng  Tọa Mãn Khai đảm trách chủ sám cho nghi lễ thêm phần nghiêm  trang và hùng hậu.   <br />
<br />
Đúng theo chương trình dự trù, Thanh cẩn thận đến Mã Lai  trước một tuần để chuẩn bị chu đáo sẵn sàng mọi việc, từ  khâu truy tầm đích xác bờ biển năm xưa, thuê thuyền, thuê mua vật  dụng linh tinh, đến việc xin cảnh sát giữ trật tự an ninh một  nghi lễ bất thường tại một địa phương có tôn giáo khác biệt.  Đến phi trường Kualar Lumpur, Thanh phải đổi chuyến bay địa phương  đến phi trường Sultan Mahmud, thị trấn Kuala Terengganu, thì trời  đã xế chiều. Dù vậy, khi vừa đặt chân vào khách sạn thì  chàng đã liên lạc thuê ngay một hướng dẫn viên du lịch để bắt  tay vào việc tức thời. Sau khi chăm chú nghe Thanh mô tả mơ hồ  về bãi biển năm xưa, Ted – người hướng dẫn - cho biết biển cát  ở đây trải dài nên định vị khó chính xác. “Khó cách mấy thì  anh cũng phải tìm cho ra, Yến ơi! Giúp anh nhen em!”, Thanh thầm  nghĩ. Thế rồi, Thanh  thuê bao chiếc taxi cho chạy chậm chậm theo  con đường dọc theo bờ biển hướng Nam Bắc cho chàng quan sát.  Khi chiếc taxi qua khỏi cầu vượt qua sông Terengganu chừng một  ngàn năm trăm thước, khỏi ghềnh đá đến bãi vắng vẻ vô danh  Thanh bỗng cảm thấy rờn rợn cả châu thân, bèn cho xe ngừng lại.  Chàng đi dọc bãi biển êm đềm lặng sóng, mà lại mường tượng  như có tiếng sóng vỗ vang rền đâu đó. Thanh thắc mắc hỏi Ted  và bác tài xế nhưng họ chẳng nghe gì khác lạ. Thấy hai gã  trung niên quê mùa đèo nhau trên chiếc xe đạp đi ngang, Thanh thúc  hối Ted chận lại, nhờ dò hỏi xem vùng biển nầy sóng gió có  mạnh bạo hơn các bãi khác gần đây không?   <br />
<br />
Ted hỏi xong rồi thông dịch. Anh chàng tương đối trẻ lanh  lợi đáp:    <br />
<br />
- Tôi thấy thì cũng chẳng có gì khác biệt, nhưng có đám  đàn bà con gái nhút nhát cho rằng họ nghe trong tiếng gió rú  dường như có tiếng u oán thở than... Số là cách nay vài mươi  năm có chiếc tàu Việt tị nạn bị chìm, thây người tấp vào bãi  nằm la liệt vô cùng ghê rợn nên dân làng gọi địa điểm nầy là  “pantai mayat” tức “bãi xác”, khiến cho kẻ giàu óc tưởng tượng  bàn tán hiện tượng gió rú gọi hồn nầy, rồi đám đông nhát gan  hùa nhau đồn đãi loạn lên vậy mà!   <br />
<br />
Người thứ hai lên tiếng cãi:   <br />
<br />
- Thằng nầy sống ở tỉnh nên không rành địa phương nầy đâu!  Chớ bãi biển nầy có ma, nên chẳng mấy ai dám dạo bãi biển  đêm tối một mình. Chính mắt tôi thấy một lần, và nhiều người  khác cũng mục kích hiện tượng rùng rợn nầy nữa! Đó là con ma  nữ trần truồng cứ nửa đêm sáng trăng hay tối trời cũng xuất  hiện tại bãi biển nầy, con ma lang thang bước tới lui kêu khóc  rên rỉ thảm thiết... nghe rợn cả người, nhưng thật ra nó chẳng  làm hại ai cả!   <br />
<br />
“Cám ơn Trời Phật, cám ơn em Yến đã đưa đường dẫn lối cho  anh tìm đúng nơi nầy!”, Thanh xúc động nhưng cố nén không để  nước mắt ràn rụa, nhờ Ted dò hỏi tiếp:   <br />
<br />
- Con ma đó trẻ hay già? Độ chừng bao nhiêu tuổi?   <br />
<br />
- Trời đất! Thấy ma là hồn vía lên mây rồi, có ai đủ can  đảm nhìn kỹ đâu mà đoán tuổi!   <br />
<br />
Trời bắt đầu sụp tối, anh chàng kể chuyện ma có lẽ cũng  sợ lây, nên không để ai hỏi thêm lời nào nữa, khều bạn phóng  lên xe đạp chạy tuốt. Ted và bác tài tuyên bố không tin chuyện  ma nhảm nhí, nhưng khi Thanh đề nghị nán lại đến nửa khuya cho  chàng tìm hiểu con ma, thì mặt mày họ tái mét, viện đủ mọi  lý lẽ để đòi quay về. Thanh phải tăng gấp đôi tiền thuê bao và  năn nỉ mãi họ mới đồng ý với điều kiện là cả hai chỉ ngồi  yên trên taxi, phần chàng nếu muốn xuống bãi cứ tùy tìện.    <br />
<br />
Nôn nóng gặp lại người yêu dù là bóng ma vất vưởng, Thanh  lững thững xuống bãi từ lúc 9.00 giờ sẵn sàng đón chờ hội  ngộ. Chàng ngồi bẹp trên bãi cát mịn, lơ đãng nhìn biển khơi  vời vợi hồi tưởng lại chuỗi ngày hạnh phúc lứa đôi tuyệt vời  xưa cũ. Chàng miên man suy tư quên cả giờ khắc, mãi đến khi có  cảm giác lạnh lẽo rờn rợn vờn qua, mới giật mình định thần  quan sát thấy bóng người đàn bà lửng lơ vừa bước ngang chàng.  Rõ ràng không phải là Yến rồi, nhưng người đàn bà nầy là ai  đây? Cô ta dáng người mảnh khảnh, độ chừng 25 tuổi, không mảnh  vải che thân - thật ra, đêm đó, đang mặc áo ngủ mong manh mà bị  sóng vùi dập thì đâu ai còn y phục nguyên vẹn nữa – dáo dác  trông ngóng biển khơi rồi rảo bước dài dài trên bãi cát dường  như đang khẩn trương tìm kiếm vật gì. Bỗng cô ta đứng dừng lại,  lộ vẻ thất vọng não nề, rồi cất tiếng khóc nghẹn ngào: “Mỹ  Lan ơi! Mỹ Lan con ơi! Con lạc lõng ở đâu mà má tìm con hoài  không được! Ôi! Tội nghiệp con tôi biết chừng nào!..hu... hu...”  Tiếng rên rỉ kêu thương của bà mẹ khiến Thanh rúng động cả tâm  cang, chàng đứng lên định an ủi người mẹ đau khổ đôi câu, chẳng  ngờ vừa động đậy thì bóng ma liền biến mất. Thanh đành ấp  úng một mình: “Tôi rất cảm thông với nỗi lòng của chị, tôi sẽ  ráng hết sức tìm ra cô con gái của chị đưa về đây cho mẹ con  gặp mặt, xin chị yên tâm!”   <br />
<br />
Thanh trở ra xe. Xe nổ máy sẵn tự lúc nào, hai chàng con  trai bậm trợn sợ điếng hồn nhưng phải “gồng” mình chờ đợi, nên  chi khi chàng chưa kịp ngồi ngay ngắn, bác tài đã phóng xe như  bay về khách sạn. Thanh trăn trở bất an không ngủ được. Trước  đây, chàng chỉ nghĩ đến Yến, giờ thì chàng lại nghĩ đến bà  mẹ mất con và tất cả những nạn nhân khác nữa. Họ đều đáng  thương và cần cứu giúp hầu sớm siêu thoát khỏi chốn nầy, nhưng  vấn đề là làm sao biết tên tuổi của họ gấp để làm bài vị  đây? Đang rối ren suy nghĩ, Thanh chợt nhớ con bé Mỹ gốc Phi tự  xưng là chuyên viên Phủ Tị Nạn Liên hiệp Quốc, may ra có thể  giúp điều tra việc nầy. Hôm đến chùa Hải Đức hỏi đạo, cô ta  trao chàng danh thiếp nài ép chàng liên lạc, nhưng Thanh bận rộn  làm ngơ, giờ có việc mới điện thoại nhờ cậy kể ra cũng hơi  quê quê, nhưng đành phải chịu chớ biết làm sao hơn.   <br />
<br />
- Hello! Chào cô Milanda!    <br />
<br />
- Hi anh Thanh! Tôi tưởng anh biệt tích luôn chớ!, tiếng cô  gái reo vui.   <br />
<br />
- Ơ! Tôi định về Mỹ mới liên lạc với cô, nhưng nay có việc  gấp liên quan với Phủ Tị Nạn, nên buộc lòng làm rộn cô đây.    <br />
<br />
- Uả! Thế anh đang ở đâu? Anh cứ cho biết rõ chuyện gì?  Tôi sẵn lòng mà, đừng ngại!   <br />
<br />
- Tôi đang ở Mã Lai và muốn tìm hiểu danh sách người Việt  trên một chiếc tàu tị nạn vượt biển đến Mã Lai khoảng 20 năm  về trước, cô giúp được không?   <br />
<br />
- Dĩ nhiên là phải được, vấn đề là thời gian mau chậm  thôi! Anh cho biết chi tiết thử xem!   <br />
<br />
- Tàu số VT325 đến Mã Lai ngày 8 tháng 01 năm 1978. Cô làm  ơn sưu tra trong vòng vài ngày được không cô?   <br />
<br />
Im lặng khá lâu, cô gái mới ngập ngừng trả lời:   <br />
<br />
- Tưởng chiếc tàu nào thì phải tìm tòi lâu, riêng hồ sơ  chiếc tàu nầy thì đang ở trước mặt tôi đây. Tôi sẵn sàng giải  đáp ngay những câu hỏi của anh, miễn là... anh nói rõ lý do  nào thúc đẩy anh muốn tìm hiểu hồ sơ nầy?   <br />
<br />
- Chẳng dấu vì cô. Chiếc tàu đó bị đắm chìm và chỉ có  năm người sống sót trong đó có tôi. Nay tôi vừa trở lại bãi  biển năm xưa dự trù tổ chức lễ nghi Phật Giáo nhằm cầu nguyện  cho người thân, nhân dịp tôi cũng muốn cầu nguyện cho nạn nhân  khác nữa nên cần biết tên của họ, ngoài ra, nếu có thể xin cô  vui lòng truy tầm cho được tông tích của em bé gái còn sống  sót thì quý báu biết chừng nào!   <br />
<br />
- Lạ nhỉ! Con bé còn sống mà cũng cần cầu nguyện nữa  sao?   <br />
<br />
- Chuyện như thế nầy nè cô! Mới đây vào lúc gần nửa đêm  trời tối mịt tôi tìm đến  địa điểm tàu chìm, khi đang ngồi  trên bãi cát bỗng có bóng ma dáng dấp một phụ nữ Việt cỡ  tuổi 25 lướt qua, cô ta vật vã ngóng trông biển cả đoạn nhìn  quanh quất khắp nơi như cố tìm kiếm thứ gì thất lạc, cuối  cùng cô khóc nức nở kêu than: “Mỹ Lan ơi! Mỹ Lan con ơi! Con lạc  lõng ở đâu mà má tìm con hoài không được! Ôi! Tội nghiệp con  tôi biết chừng nào!” Thì ra cô nầy đã chết mà tấm lòng thương  con vô bờ bến trong bao năm trời vẫn tràn ngập mênh mang không  dời đổi, tôi tưởng tượng cái cảnh khốn khổ cô quạnh khóc lóc  tìm con liên tục trong hơn 20 năm qua của bà mẹ mà ruột gan quặn  thắt trong lòng cô ạ! Vì vậy, tôi mong liên lạc với cô bé,  giải thích cháu rõ đầu đuôi nội vụ và nếu có thể được thì  sẽ năn nỉ cháu đi Mã Lai một chuyến, hầu mẹ con có cơ hội gặp  nhau, hi vọng nhờ đó hồn ma được yên tâm mà siêu thoát.    <br />
<br />
Câu chuyện thương tâm có lẽ cũng khiến cho người nghe xúc  động, Thanh loáng thoáng nghe tiếng cô ta sụt sùi một lúc lâu,  rồi mới rụt rè cất tiếng chậm, nhỏ và đứt khoảng:   <br />
<br />
- Xin anh yên tâm lo công việc bên Mã Lai. Phần tôi, tôi hứa  lãnh công tác tìm ra cô bé và sẽ đích thân đưa cô bé qua Mã Lai  trong thời gian ngắn... anh chỉ cần cho tôi số điện thoại và  địa chỉ khách sạn anh là đủ.   <br />
<br />
- Tuyệt vời quá! Cám ơn cô vô cùng! Thật ra tôi không dám  làm rộn cô quá đáng đâu! Cô cho biết điện thoại cháu bé cho  tôi...   <br />
<br />
- Xin lỗi cắt ngang anh nghen! Anh làm việc cao thượng thì  cũng cho tôi đóng góp chút công chớ, huống chi, tham dự nghi lễ  nầy chính là nghĩa vụ tất yếu của tôi mà. Anh đừng áy náy  chi cả, cứ yên chí lớn rằng tôi sẽ mang đầy đủ những thứ anh  cần trong vài ngày nữa.   <br />
<br />
Thanh thầm nghĩ: “Cô ta là chuyên viên tị nạn, có lẽ  chuyện nầy cũng nằm trong phạm vi công tác của cô”, nên chẳng  thắc mắc nữa, chàng vắn tắt đọc số điện thoại và địa chỉ  rồi nhanh nhẹn: “Xin chào và hẹn gặp lại!”.    <br />
<br />
Tổ chức một nghi lễ Phật Giáo tại nước ngoài là việc  khá gian nan: dù giản dị tối đa thì ít nhất phải có nhang  đèn, chuông mõ, tượng Phật, tượng Địa Tạng, tượng Tiêu Diện  đại sĩ... nhưng đào ở đâu ra những thứ nầy tại Terengganu? Ted  là tay thổ công mà đưa Thanh đi lòng vòng cả ngày chẳng tìm ra  nơi nào bày bán. Thanh lâm vào tình trạng bối rối chẳng biết  giải quyết cách nào, chàng nghĩ dù khổ nhọc lên phố Tàu tại  Kuala Lumpur mua sắm, chưa chắc trong một chuyến mà có thể hoàn  thành mọi việc. Ngày hôm sau, trước khi xuất hành Thanh niệm  Phật cầu xin Tam Bảo gia hộ, rồi đi lang thang khắp đường phố,  gặp người Hoa nào cũng xáp tới han hỏi, và dù chẳng kết quả  gì khích lệ vẫn bền bĩ tiếp tục dấn bước chẳng nản lòng.  Cuối cùng, có một cụ già lẩm cẩm, thoạt lắc đầu bước đi,  chợt quay lại khuyên chàng thử đến một tiệm tạp hóa trong hẻm  chuyên cung cấp vật dụng và thực phẩm khô cho người Hoa xem sao?  Tiệm chỉ có sẵn vài loại thực dụng, nhưng thím Wong chủ tiệm  hứa chắc rằng những Phật cụ cần thiết khác nếu đặt cọc  trước thì hàng hóa từ thủ đô sẽ đến ngay ngày hôm sau. Đến khi  biết rõ hoàn cảnh cô đơn và ngờ nghệch của chàng ở xứ người  mà phát tâm lành thiết lập đàn tràng thủy lục cầu siêu độ  cho thập loại cô hồn, thím Wong vốn là Phật tử thuần thành,  bỗng hoan hỉ xin đóng góp công sức. Thế rồi thím cho mượn một  số vật dụng linh tinh, đề nghị thuê mướn phần lớn Phật cụ cho  đỡ tốn kém, thím cũng nhiệt tình đảm phận phần thuê mướn nhân  công, ghe vớt vong, bàn ghế... cho ngày lễ... Tóm lại, công tác  tưởng chừng như thiên nan vạn nan, vậy mà sau khi Thành chân  thành tin tưởng vào sức gia bị của Tam Bảo, đã giải quyết ổn  thỏa một cách nhiệm mầu trong vài giờ, quả là việc bất khả  tư nghì.   <br />
<br />
Sau mấy ngày bận rộn, Thanh được một ngày tương đối thong  dong, chàng thanh thản ngủ, thức giấc khá trưa mới liên lạc với  quí thầy báo cáo nội vụ, thỉnh ý bổ túc vài điểm mà chàng  còn mù mờ về lễ nghi và chương trình đàn tràng. Chàng cũng  thông báo nội vụ cho thím Wong. Thím tỏ ra vô cùng hào hứng khi  biết hai vị đại sư đều là bậc chuẩn tiến sĩ, riêng Đại Đức  Bảo Minh còn thông thạo nhiều ngoại ngữ kể cả tiếng Quan  thoại. Thím quảng cáo cho đám người Hoa thế nào, mà nhóm Phật  tử Hoa kiều viện lẽ khách sạn có lắm kẻ phóng túng bừa bãi  nên ngỏ ý thỉnh quí thầy về tư gia lưu trú và cúng dường  thức ăn chay lạt. Nhận thấy trăm sự đều có “quới nhân” gánh  vác, Thanh ung dung vận bộ đồ ngắn chuẩn bị dạo biển một  vòng. Vừa mở cửa, bỗng nghe tiếng cô nàng Milanda reo vang:    <br />
<br />
- Anh Thanh! Tôi dẫn người của anh tới đây nè!   <br />
<br />
- Chào cô! Uả!..   <br />
<br />
Milanda cười toe toét lên tiếng trách móc:   <br />
<br />
- Trời ơi! Chắc anh ghét tôi lắm hay sao, mà không mời vào,  lạ quá sao mặt mày anh hớt hải như vậy?   <br />
<br />
- Xin lỗi! Xin lỗi!   <br />
<br />
Chàng mời nàng vào nhưng vẫn cố dáo dác ngoái lại tìm  con bé mà chẳng thấy đâu cả, nôn nóng chờ mãi chẳng nghe nàng  giải thích, đành bạo dạn lên tiếng:   <br />
    <br />
<br />
- Tôi thật không ngờ cô đến nhanh như vậy. Chắc tôi mừng  quá nên hơi lẩn thẩn, mà một phần có lẽ do sốt ruột về tình  trạng con bé nữa?   <br />
<br />
- Anh hơi kỳ đó nhen! Hai mươi năm trước người ta năm tuổi  thì bây giờ cũng hai mươi lăm rồi! Cứ g̣ọi xách mé con bé nầy  con bé nọ hoài nghe hổng thông chút nào cả!   <br />
<br />
- Hì! hì! Tôi quên mất điều đó chớ. Cho tôi xin lỗi nhé!  Vậy thì tôi xin Milanda vui lòng cho tôi biết tin tức cô ấy? Cô  ấy sống hay chết và hiện đang ở đâu?   <br />
<br />
Milanda cười ngặt nghẽo:   <br />
<br />
- Uả! Uả! Hồi nảy em đã báo cho anh là em đã đem cô đến  đây rồi mà!   <br />
<br />
Thế rồi, trước vẻ mặt ngơ ngác và ngạc nhiên tột độ của  Thanh, cô ta bỗng phá ra cười, lối cười quái lạ, nửa như ngây  dại nửa thảm thương đến nổi nước mắt tuông rơi lả chả. Thình  lình Milanda khuỵu xuống, khiến Thanh phải nhanh tay nâng đỡ. Cô  bỗng nghẹn ngào cất tiếng:   <br />
<br />
- Con bé năm tuổi sống sót ngày xưa chính là Milanda,  chính là em đây anh Thanh à! Do hoàn cảnh côi cút em được tổ  chức thiện nguyện đặc biệt bảo trợ ủy thác Ông bà Fernandez  nuôi nấng. Theo hồ sơ tị nạn thì tên em là Mi Lan viết rời, cha  mẹ nuôi ghép lại thành Milanda cho có vẻ Mỹ mà vẫn giữ chút  gốc Việt. Tuy sống trong môi trường Mỹ từ nhỏ, nhưng trong đáy  lòng em vẫn nhớ mình là người Việt... Vì muốn tìm hiểu nguồn  cội mình nên em tìm mọi phương cách xin làm việc tại Phủ Tị  Nạn để điều tra, đã sao chép trọn hồ sơ chiếc tàu định mệnh  đọc tới lui đến thuộc lòng. Vì vậy khi anh điện thoại, em mới  trả lời vanh vách được. Đó cũng là lý do mà ba năm vừa qua em  liên tục du lịch Việt Nam, dù với nỗi lạc lõng buồn tênh do  ngôn ngữ bất đồng, may mà vô tình gặp anh... Từ khi nghe anh kể  lại hoàn cảnh khốn khổ của mẹ em, hàng đêm đã gào khóc tìm  con thơ suốt hai mươi năm trời, em thương má em quá chừng hà! Anh  Thanh ơi! Anh ráng tìm cách cứu bả nghe anh!    <br />
<br />
- Chính vì vậy mà tôi mới khổ công thỉnh mời quý sư chủ  trì “Pháp đàn tràng thủy lục” nầy, quý thầy cử hành nghi  thức siêu độ nhưng chính thân nhân “người ràng buộc chằng chịt  cộng nghiệp với hương linh mới có sức chiêu cảm mạnh để chuyển  hóa tâm thức vong linh”, mình phải thành khẩn hướng về Tam Bảo  tu tập hồi hướng cho hương linh thì hiệu quả mới sâu xa mầu  nhiệm.   <br />
<br />
- Ôi! Tự thuở giờ em có biết Phật đạo là gì đâu mà tu  tập?   <br />
<br />
- Chưa biết rồi từ từ sẽ biết chớ có sao đâu! Mình phải  tìm hiểu, suy tư, rồi thực hành giáo pháp một cách chân thành  là sẽ có kết quả. Tôi nghĩ nếu ngày đêm thành tâm tu tập rồi  hồi hướng cho ông bà cha mẹ thì dù thân nhân mình chết bao lâu,  ở cõi nào đi nữa, cũng do lực chiêu cảm mà đón nhận và được  vô vàn lợi lạc...     <br />
<br />
- Coi kìa! Em thắc mắc là chẳng biết em làm cái gì ngay  bây giờ nè! sao anh không chỉ rõ cho em, mà nói lòng vòng  chuyện tu tập xa vời gì đâu á! em chẳng hiểu tí gì cả hà!   <br />
<br />
- Còn bây giờ thì cô cứ thành tâm quy kính Tam Bảo, cầu  Tam Bảo gia bị cho mẹ sớm thoát khổ, cô cũng nên đem hết tấm  lòng thiết tha thương yêu vô bờ bến hướng về mẹ sao cho nó kết  thành một sức lực vô biên có khả năng giao cảm đến mẹ, từ đó  bà mới khám phá rằng đứa con mà bà bao năm trời ngày đêm tìm  kiếm vẫn an lành, và nhờ vậy bà sẽ an vui giải thoát.   <br />
<br />
Tối đó, Thanh đưa Mỹ Lan đến bãi Pantai Mayat, căn dặn nàng  cố gắng bình tĩnh nếu thấy vong linh mẹ xuất hiện, rồi giữ  yên lặng để mỗi người tùy nghi hướng về người thân tỏ bày tấm  lòng thiết tha của của mình. Đúng 11 giờ đêm, thì bóng ma  trần truồng xuất hiện, rồi cũng như lần trước con ma ngóng  nhìn tìm kiếm, đoạn kêu gọi con khóc lóc thảm thiết. Mỹ Lan  ràn rụa nước mắt, và dù Thanh khoát tay nhắc nhở, bỗng chồm  dậy khóc lớn: “Má! Con là Mỹ Lan đây nè! Con thương má lắm, má  ơi!”, nhưng nàng chỉ nói với khoảng không vì bóng ma đã biến  mất rồi. Thấy vậy, Thanh cũng trang trọng hướng vào khoảng  không khấn: “Dì ơi! Đây là cô Mỹ Lan con của dì. Cô ấy thoát  nạn năm xưa và hiện sống tại Hoa Kỳ, cô về đây để cầu Tam Bảo  gia hộ cho dì sớm siêu thoát. Xin dì yên lòng không phải bận tâm  về cô nữa.”   <br />
<br />
Hôm sau, cả hai cùng ra phi trường đón nhị vị tăng sĩ đưa  về Hội quán Hoa kiều tiếp đãi. Nhân thời mạn đàm buổi tối,  Thượng Tọa Mãn Khai ban cho thính chúng bài pháp ngắn về Ý  Nghĩa Thủy Lục Trai Đàn Chẩn Tế bằng tiếng Anh, Đại Đức Bảo  Minh thông dịch ra Quan thoại. Đó là lần đầu tiên trên đời, Mỹ  Lan nếm được chút pháp vị nên rất hân hoan, nhóm người Hoa vốn  tôn trọng tục lệ thờ cúng tổ tiên cũng hồ hởi không kém, họ  ngỏ ý thỉnh quý thầy lưu lại vài ngày để thuyết giảng đạo  pháp, đồng thời xin đóng góp tài sức cho Đàn Tràng và tham dự  lễ dâng sớ cầu siêu cho thân nhân, và dĩ nhiên được hoan hỷ đón  nhận.    <br />
<br />
Do đó, khác hẳn với phát họa sơ khởi về một nghi lễ  giản đơn cô quạnh, lực lượng hùng hậu của Phật tử địa phương  đã tiếp sức tổ chức Pháp đàn thành qui mô, long trọng khác  thường: có bục cao thờ chư Phật Thích Ca, A di Đà... chư Bồ Tát  Quán Âm, Địa Tạng, đặc biệt cũng tượng Tiêu Diện Đại Sĩ, Hộ  Pháp Vi Đà... có 10 bàn đặt bài vị cho 10 loại cô hồn...(6)    <br />
<br />
Đúng 2.00 giờ trưa, quí thầy và mươi Phật tử tháp tùng  xuống tàu khởi đầu thủ tục vớt vong: Thượng Tọa sám chủ  thỉnh chuông, niệm chú triệu vong rồi thả 7 chiếc đèn phao trôi  trên mặt biển... quí thầy tiếp tục niệm Phật, niệm chú trong  khi chỉ thị cho chiếc tàu chạy tới lui bảy lần, rồi bắt đầu  vớt từng chiếc đèn lên tàu, rồi từ tàu 7 chiếc đèn lần lượt  chuyển qua chiếc bàn đặt tại nơi xăm xắp nước, đây là bàn vong  đặc biệt có bài vị nạn nhân đắm thuyền 27 người, trong đó có  16 vị không rõ tên họ. Quí thầy lên bờ, tiếp tục chuông khánh  và tụng chú hướng dẫn cho khiêng chiếc bàn vong dưới nước đưa  vào vị trí chung với các bàn vong cô hồn khác. Sau đó nghi  thức trai đàn chánh thức khai diễn với đầy đủ tiết mục trong  bầu không khí trang nghiêm và tràn đầy bi mẫn. Nghi lễ tụng  niệm bằng Việt ngữ, nhóm Phật tử người Hoa tuy thiệt thòi  không hiểu được lời kinh ảo diệu, nhưng khi nghe đọc sớ tên thân  nhân bằng tiếng Quan thoại, họ cũng ra chiều hớn hở, đặc biệt  ngoài việc thí thực trên bờ, họ còn chứng kiến cảnh thả bè  thí thực ra biển khiến nhiều kẻ hiếu kỳ thêm phần ngạc nhiên  kỳ thú.   <br />
<br />
Đàn Tràng hoàn tất mỹ mãn vào lúc 5.00 giờ, quý thầy  đã có nhóm Phật tử người Hoa phụ trách, nhưng Thanh phải lăng  xăng sắp xếp kiểm tra dọn dẹp vệ sinh bãi biển, thanh toán đủ  mọi chi phí, và sau cùng đến mục khoản đãi giới chức địa  phương do Ted móc nối nhằm yểm trợ và an ninh cho Đàn Tràng...  Do đó, phải đến hơn 11.00 giờ đêm Thanh mới trở về khách sạn,  mệt nhoài nhưng cũng thoải mái nhẹ nhàng, chàng đặt lưng xuống  giường thì ngủ ngay không còn bận tâm điều gì cả. Bỗng Thanh  thấy Yến nhìn chàng mỉm cười thỏ thẻ:    <br />
<br />
- Cảm tạ Thanh đã lo lắng cho mẹ em, và nhứt là đã tận  tình cứu vớt em khỏi cái khổ tối tăm hóa đá dưới đáy biển  nầy. Anh có biết không? đêm đó em thề với anh là sẽ không bao  giờ đi đâu hết, vì em chặt lòng chặt dạ nên mới kẹt cứng ở  đây, may mà anh đã đến hóa giải cho em lời thề, thoát khỏi số  kiếp làm con ma hóa đá nầy. Hà! hà! Em làm ma nữ si tình kể  cũng xứng đáng với tấm lòng chung thủy của anh phải không?    <br />
<br />
- Thương em quá! khổ thân em quá!   <br />
<br />
- Anh yên tâm đi, giờ em được chuyển sang cảnh giới an nhàn  rồi, em rất thoải mái tự do... có thể thanh thản rong chơi theo  ngày tháng, nhưng em dự định theo chư đạo sư học đạo để phát  triển tâm linh.    <br />
<br />
- Thỉnh thoảng em nhớ về thăm anh, em nhé!   <br />
<br />
Yến lắc đầu:   <br />
<br />
- Em rất cảm động về mối chân tình của anh! Nhưng anh ơi,  giờ đây mỗi người mỗi cõi khác nhau. Mình không còn duyên nợ,  thì còn ràng buộc chi nhau cho thêm phiền muộn. Anh tập quên em  đi và phải lập gia đình chớ!   <br />
<br />
- Từ bao năm nay, trong lòng anh chỉ có bóng hình em. Anh  có quen biết ai mà nghĩ đến việc nầy!    <br />
<br />
- Có chứ! Con bé Mỹ Lan đó coi cũng được chứ!   <br />
<br />
- Bậy nà! Nó là đứa con nít, còn anh thì già quá mà!  Anh đâu hề có tình ý gì với nó!   <br />
<br />
- Em là ma mà sao em không hiểu rõ suy tư của anh. Em biết  anh vô tư nhưng con bé thì nó mê mệt anh lắm, nó chả chê anh già  tí nào đâu! Thôi em đi nhé!    <br />
<br />
Nàng khoát tay từ giã, mà còn ngoái đầu lại, tinh nghịch  ghẹo:   <br />
<br />
- Con “cá vàng ngơ ngác” đó coi bộ dễ thương đấy! Đừng để  vuột uổng lắm!    <br />
<br />
Thanh vùng vẫy ú ớ gọi Yến, bỗng giật mình thức dậy,  mà vẫn bàng hoàng ngơ ngẩn như vẫn còn chìm đắm trong giấc  chiêm bao. Thình lình có tiếng đập cửa khẩn trương, Thanh vừa  hé mở thì Mỹ Lan đã tràn vào, ôm chầm chàng khóc như mưa:   <br />
<br />
- Anh ơi! Em vừa chiêm bao thấy má, má nói nhờ anh mà mẹ  con có cơ hội đoàn tụ, và má mới giải thoát khỏi cảnh đọa  đầy. Má cám ơn anh nhiều lắm! Má khen anh là người nhân hậu...  và còn dặn...   <br />
<br />
- Bà còn nói gì nữa vậy Mỹ Lan?   <br />
<br />
Mỹ Lan bỗng trở nên ngây thơ ngơ ngác lạ thường, chu mỏ  đớt đát:   <br />
<br />
- Bà nói không đầu đuôi em chẳng hiểu chi cả. Hình như là  “nhớ lưới cá đừng hơ hỏng cho sẩy nha!    <br />
<br />
- Ơ! Có lẽ bao năm bị ám ảnh bởi biển nên những vong linh  ở đây ưa đề cập đến cá vậy mà!   <br />
<br />
Rồi Thanh bỗng cười xòa nhìn con cá vàng ngơ ngác, thầm  nghĩ “Kể ra, con cá vàng nầy hơi quậy, nhưng có nó phùng xòe  thì cũng vui!”   <br />
<br />
Tháng 05.2010   <br />
</font></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://www.webyeuthuong.com/4rum//forumdisplay.php?f=40">Chuyện Lạ</category>
			<dc:creator>HỒN VIỆT</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.webyeuthuong.com/4rum//showthread.php?t=3311</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Con ma dễ thương</title>
			<link>http://www.webyeuthuong.com/4rum//showthread.php?t=3310&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Sat, 04 Sep 2010 14:09:18 GMT</pubDate>
			<description>*Lời đầu truyện:* 
 
Để tránh ngộ nhận tác giả xin minh xác rằng tuy câu  chuyện về  một nữ tu hiến xác cảm thấy xấu hổ khi “nằm...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><font size="3"><b>Lời đầu truyện:</b><br />
<br />
Để tránh ngộ nhận tác giả xin minh xác rằng tuy câu  chuyện về  một nữ tu hiến xác cảm thấy xấu hổ khi “nằm tô hô”  cho các  sinh viên quan sát đã về nhà báo mộng khóc lóc cầu  cứu là  một câu chuyện có thật, nhưng tác giả đã phóng tác  lại, thay  đổi nơi chốn, trường ốc... cho mất dấu vết.    </font><br />
<br />
<font size="3"><br />
<br />
Nghĩa háo hức theo mẹ về Việt Nam thăm viếng quê hương. Sau mấy  ngày vui nhộn làm sống lại những kỹ niệm ấu thơ tại Thủ Đức  với bà con họ nội xa gần, chàng theo mẹ về quê ngoại, tạm trú  tại nhà cậu Út ở thành phố Phan Rang, Ninh Thuận.<br />
<br />
Vì thuở nhỏ chàng không có cơ hội liên lạc với họ ngoại, nên  dù được cậu tiếp đón rình rang, nhưng chàng muốn thân thiết  với hai đứa em cô cậu thật khó. Sáng dậy, vừa chào hỏi đôi câu  chúng đã biến mất, khiến chàng cụt hứng lâm cảnh ngồi bó  gối một mình. Ngồi mãi đâm ra cuồng chân, chàng định rủ mẹ đi  biển, nhưng mẹ và cậu dường đang bàn bạc chuyện gì quan trọng  gay go lắm, nên đành xin phép mẹ đi dạo phố một mình. Bà dặn:  “Cẩn thận nghen con! đừng đi xa nguy hiểm nghen con!” Chàng lầm  thầm cằn nhằn: “Bà già cứ tưởng mình là thằng bé con hoài  hà!”. Tuy cười mẹ nhưng chàng vẫn vâng lời, ra quán nước đầu  ngõ, gọi ly cà phê đá nhâm nhi, lơ đãng nhìn “ông đi qua bà đi  lại” cho đỡ buồn. Ngồi khá lâu, độ chừng mẹ ở nhà bắt đầu lo  lắng, Nghĩa lững thững trở về, vừa đến ngưỡng cửa chợt nghe  âm thanh tiếng nói của cậu có phần gắt gỏng nên đứng khựng  lại:   <br />
<br />
- Chị nói sao? Mồ mả gia tộc cả làng, cả tỉnh Ninh Thuận  nầy ai cũng chung lo xây dựng lăng bia hoành tráng mà nhà mình  lại để lượm thượm lù xù như vậy thì còn ra thể thống gì  nữa?   <br />
<br />
- Chị cũng muốn lắm em ạ! Ngặt nỗi là chị nghèo quá  hà! Chồng chị thuộc diện “lỡ thầy lỡ thợ”, lại còn bệnh  hoạn cà rề, nên nào có nghề nghiệp gì chính thức đâu? Chị  lãnh may, thì ảnh đi lấy hàng và giao hàng, chị giữ trẻ thì  ảnh đưa rước con nít đi học...  ráng lắm thì hai vợ chồng chỉ  kiếm vừa đủ ăn thôi em à!   <br />
<br />
- Sao lạ quá hén! Gia đình của người ta như anh Tám Tàng  bên xóm biển đó, họ sang Mỹ sau chị đến năm năm, mà nghe nói  đã làm chủ mấy tiệm nail, là bậc triệu phú đại gia rồi! Thấy  họ về nước xài tiền ào ào, tái thiết căn nhà hương hỏa, và  xây dựng lăng mộ vĩ đại cho gia đình nội ngoại trị giá đến năm  sáu chục ngàn đô, mà phát ham!   <br />
<br />
- Gia đình họ có năm cô con gái trẻ trung lanh lợi cùng  chung làm “nail” nên họ mới sớm thành công như vậy, còn lớn  tuổi lù khù như chị thì đâu hành nghề nầy nổi em ạ!   <br />
<br />
- Còn thằng Nghĩa, con Ân thì sao? Không lẽ chúng nó cũng  không làm gì ra tiền sao cà?   <br />
<br />
Dì Hai ú ớ mà chẳng biết phải trả lời sao cho vừa bụng  em trai. Thằng Nghĩa vừa tốt nghiệp cử nhân hạng magna cum laude  nên được học bổng toàn phần tại trường y, còn con bé Ân cũng  là sinh viên xuất sắc năm thứ hai đại học chuyên khoa kinh tế,  kể ra thì chúng có tương lai mà chưa có tiền, nhưng dì không nỡ  thố lộ điều nầy, vì sợ em mình tủi thân. Hai đứa con trai cậu  Út chẳng được tiếp tục học cấp hai trung học mà theo cậu lý  luận, chẳng qua chỉ vì không đủ tiền “chạy chọt” mà ra. Chúng  bất mãn, nên không chấp nhận học hỏi nghề nghiệp tầm thường  nào khác, thành thử suốt ngày cứ la cà hàng quán họp bạn  nhâm nhi cà phê tán gẫu tiêu sầu. Thái độ gắt gỏng của cậu Út  khiến Nghĩa ngạc nhiên tột độ. Mới hai ngày trước, khi hai mẹ  con Nghĩa lủng lẳng mang quà cáp về, như kẻ “áo gấm về làng”  thì cả nhà cậu xúm xít đón tiếp niềm nỡ kia mà. Nghĩa vội  bước vào nhà, hi vọng tìm cách thay đổi đề tài nhằm “cứu  nguy” cho mẹ, nhưng vừa thấy chàng dì Hai đã vội giả lả với  em:   <br />
<br />
- Thật ra thì chị cũng tán đồng ý kiến của em, nhưng em  phải để từ từ, cho chị có thời gian gom góp tiền bạc chớ.  Chị sẽ cố gắng tối đa mà!   <br />
<br />
Cậu Út cũng dịu giọng:   <br />
<br />
- Ờ! Chị liệu sớm giải quyết càng nhanh càng tốt! Chớ  chuyện đã cấp bách lắm rồi! Mới tuần trước đây, em đã khẩn  khoản thỉnh thầy địa lý “Thiên Nhãn thượng nhân” từ thành phố  Saigon về nghiên cứu mộ phần ba mẹ. Thầy phán rằng: “Mộ phụ  mẫu táng không đúng cách nên con cháu lâm cảnh tha phương cầu  thực, vì vậy, phải cải táng tức thời cho đúng hướng đắc địa,  kèm theo bùa chú linh thiêng của thầy, thì thầy bảo đảm con  cháu thịnh vượng tột cùng, ngồi rung đùi xơi nước mà tiền bạc  cũng vô ào ào nữa...   <br />
<br />
Giận thái độ đàn áp mẹ của cậu út về một câu chuyện  “bá láp” phản khoa học, Nghĩa muốn phang liền một câu: “Lạ  thật! Cái ông Thiên Nhãn đại tài đó, sao không tự lo cải táng  mộ phần gia đình để được ngồi rung đùi hốt bạc, mà phải chịu  khổ cực bôn ba phục vụ bá tánh kiếm sống như vậy chớ?”.  Nghĩa bực bội thầm nghĩ mà chẳng mở lời, chàng vốn tôn trọng  người lớn và cũng không nỡ đôi co với cậu khiến mẹ đau lòng  khó xử. Dì Hai biết con trai bất mãn, mà không khí trong nhà  cũng ngột ngạt quá, viện cớ có hẹn với người bạn nối khố  năm xưa để từ giã cậu ra đi sớm hơn một ngày. Thật ra, dì cũng  muốn có thời gian về quê thoải mái viếng mộ song thân, nhân đó  cũng có dịp cho con ngắm nhìn phong cảnh thiên nhiên tuyệt vời  của xứ biển. Dì tìm đến một khách sạn nhỏ gởi hành lý, rồi  thuê xe đưa con thăm Tháp Chàm Hòa Lai (Po Klong Garai), đến núi  Đá Chồng hành hương cụm tổ đình Trùng Khánh, Trùng Sơn, bãi  biển Ninh Chữ, vịnh Vĩnh Hy... sau cùng, quay lại thôn Tri Thủy,  xã Tri Hải, bùi ngùi nhìn sở ruộng muối của ông bà ngày xưa.  Muối vừa cào gom đống trên bờ, chồng chất thành những ngọn  đồi muối che khuất lối đi, tràn ngập cả cổng nghĩa trang Yên  Bình nữa. Nghĩa đang mãi mê ngắm cảnh đồi muối trắng xóa dưới  ánh nắng lung linh hấp dẫn lạ lùng, thì dì Hai đã kéo chàng  len lỏi qua cổng nghĩa trang viếng thăm mộ song thân. Mộ phần đá  mài mới tân trang chưa tròn ba năm vẫn còn láng bóng, mà nay  cậu Út lại áp lực đòi cải táng cũng hơi bất thường. Hai mẹ  con đồng thắp nhang, thì thầm van vái, nhưng Nghĩa lễ lạy xong  vẫn còn thấy mẹ xúc động nghẹn ngào, nước mắt ràn rụa nên  lẩn ra xa, cho bà tự nhiên bộc lộ tình cảm của mình. Nghĩa  nhìn quanh quan sát khuôn viên nghĩa trang vùng biển buổi chiều  tuy lồng lộng gió nhưng lại đìu hiu vắng vẻ  rợn người, chàng  bỗng nghe có tiếng tụng kinh siêu độ âm điệu rất siêu thoát văng  vẳng xa xa vọng lại. Thời kinh vừa kết thúc, thì bỗng có mẩu  đối thoại nhỏ nhẹ ngọt ngào như của bậc cha chú thân thương  vỗ về con cháu:   <br />
<br />
- Bé Vàng à! Con đã được quy y, con đã lắng nghe tụng kinh  siêu độ, thiện duyên đó cộng với lòng trung hậu mà con đã tỏ  bày với chủ con, thầy tin tưởng rằng con hội đủ phước báu cho  kiếp tương lai cùa con. Thôi! con hãy an lòng ra đi nhé…   <br />
<br />
Nghĩa thầm nghĩ: “Thì ra, có ông sư nào đang tụng kinh cho  đứa bé gái”, chàng tò mò dò theo hướng phát xuất âm thanh lần  đến địa điểm tận cùng của khu nghĩa trang,  rồi bỗng ngỡ  ngàng khám phá một cảnh tượng có phần khác thường: Một nhà  sư  - chẳng biết có bệnh tâm thần không? -  mà lại ngồi kề cận  bên xác con chó hôi thúi, vuốt ve thương yêu lảm nhảm đối thoại  một mình nảy giờ. Vừa thấy Nghĩa, nhà sư bỗng tỉnh táo lên  tiếng:   <br />
<br />
- May quá! Con đến thật đúng lúc! Thầy nhờ con tiếp một  tay đặt nhẹ xác chú khuyển vào hố nầy.   <br />
<br />
Nghiã cảm thấy ghê ghê, nhưng trước nghĩa cử của sư đành  gượng gạo chiều ý. Sư nâng phần đầu, Nghĩa nâng phần đuôi xác  chó trang trọng đặt nhẹ xuống hố. Có lẽ bắt gặp vẻ kinh ngạc  của Nghĩa, vừa lấp đất, sư vừa giải thích:   <br />
<br />
- Nếu không có con thầy lôi kéo xác một mình thì thảm  hại cho chú khuyển quá! Chú khuyển nầy rất trung tín, chủ  bệnh nặng nó nằm lặng lẽ bên giường không ăn uống, chủ chết  nó cũng lê lết theo ra phần mộ nằm thoi thóp cận kề. Sáng nầy  khi ghé thăm pháp huynh tại chùa Linh Sơn, núi Cà Đú, tình cờ  thầy nghe chuyện nầy, nên cảm thương bèn mượn cái cuốc xếp nhỏ  tìm đến đây an táng cho chú khuyển có lòng.   <br />
<br />
Dì Hai chẳng biết đã hiện diện từ lúc nào, bỗng lên  tiếng:   <br />
<br />
- Mô Phật! Thật là vô cùng quý hóa! Chúng con quả có  duyên lành được chứng kiến hành hoạt của bậc Bồ Tát trải  lòng từ bi vô lượng ban cho mọi loài chúng sinh! Chú chó nầy  quả có phước duyên khó  lường…   <br />
<br />
- Đừng có nói những lời long trọng cầu kỳ như vậy, thí  chủ ạ! Thầy chỉ là một phàm tăng tầm thường, cũng đang học  Phật như các con, nhưng mỗi người có sở hành riêng vậy thôi.  Cứu độ mọi loài chúng sinh là hạnh nguyện của người con Phật  kia mà, huống chi thầy vốn đặc biệt quan tâm đến việc cứu độ  vong linh lạc loài nên thường lang thang vào các nghĩa trang  vắng, tạo cơ hội gần gũi những sanh linh đang mê mờ trong tăm  tối mong cảm hóa mà siêu độ họ!   <br />
<br />
Nghĩa thắc mắc:   <br />
<br />
- Uả! Con yên trí người chết ai cũng đều đầu thai trong  một thời gian ngắn mà thầy!   <br />
<br />
- Nói chung thì vong linh thường trải qua giai đoạn thân  trung ấm, tức là một thân tạm chỉ kéo dài trong hạn tối đa 49  ngày mà thôi. Đây là giai đoạn nghiệp xấu và tốt đồng hiện  bày để cân phân dành thế mạnh dẫn dắt vong linh tái sanh, trong  thời gian nầy nếu thân nhân vì người chết gây tội ác hay tạo  phước, thì nghiệp mới nầy có thể làm lệch cán cân nghiệp tốt  xấu khiến vong linh tái sinh ngay. Đó là lý do mà Phật giáo ta  đã có truyền thống thiết lễ cầu siêu liên tục trong bảy tuần,  tức hết 49 ngày mới hoàn mãn.   <br />
<br />
- Thưa thầy! Có trường hợp nào vong linh bị trắc trở không  đầu thai được không thầy?   <br />
<br />
- Ơ! Đây là vấn đề phức tạp dài dòng khó trả lời ngắn  gọn được. Còn nói sơ lược thì ta có thể tạm chia thành hai  loại: Loại nghiệp nhẹ có thể sanh về cõi tương đối tốt  nhưng trong phút cận kề bỗng sanh lòng vướng mắc vào mối nghi,  niềm lo lắng hay một quyến luyến sâu đậm muốn bám víu vào cái  gì đó, thí dụ như mê đắm mồ mả, của cải chôn dấu, mê đắm lý  tưởng dở dang, thiên nhiên sông núi... mà kẹt lại... Và loại  vong linh bị chết bất đắc, tâm bị giao động lớn chìm vào  trạng thái tối tăm mù mịt của mối thù hận khủng khiếp hay  mối bất mãn, nghi nan ngùn ngụt khiến cho diễn tiến tái sinh  bình thường bị ngưng động kẹt cứng không khởi động được...   <br />
<br />
- Ủa! Như vậy số phận của những vong linh nầy sẽ ra sao  thưa thầy? Họ thành ma phải không thầy?   <br />
<br />
- Theo Tử Thư Tây Tạng, nếu qua 49 ngày mà vong linh chưa  đầu thai thì họ thành quỷ thần, có thể nói họ đã tái sanh  sang kiếp quỷ thần. Chúng sanh nầy thuộc dạng hóa sanh: chuyển  hóa tức khắc không qua giai đoạn trung gian nào, nên vẫn giữ  nguyên hình ảnh kiếp sống vừa qua với ký ức kiếp người vẫn  còn đậm nét, nên họ thường xuất hiện qua hình bóng cũ quanh  quẩn nơi chốn cũ... như nhà cửa, địa điểm tắt thở hay tại mộ  phần. Đây là một dạng quỷ thần vốn có nhiều liên hệ gần gũi  với cõi người, do đó tùy theo nghiệp riêng, có những cá nhân do  bẩm sinh hoặc tu luyện có khả năng liên lạc với quỷ thần,  ngoài ra, trường hợp cá nhân do những liên hệ nghiệp duyên cũng  có những giao cảm đặc biệt với thân thuộc mình. Tóm lại, nhóm  quỷ thần tái sinh từ kiếp người nầy, do những quyến luyến  gần gũi với cõi người mà ẩn hiện chập chờn, nên những truyền  thuyết trong dân gian về ma hay quỷ cũng không hoàn toàn đều là  bịa đặt...   <br />
<br />
Dì Hai  bỗng ngập ngừng cất tiếng:   <br />
<br />
- Được thầy giảng dạy về thế giới quỷ thần, con đâm ra lo  lắng cho số phận của cha con quá! Nguyên khi mẹ con chết thì  con cận kề săn sóc, phần cha con khi từ trần thì con mới sang  Mỹ hai năm theo diện H.O., không về kịp thời. Chuyện nầy khiến  con bức xúc mãi vì chẳng biết sự việc vắng mặt con gái khi  lâm chung, có khiến cha con sanh lòng phiền não mà trở ngại cho  việc siêu thoát chăng?   <br />
<br />
- Nếu như sau 49 ngày mà người thân vẫn còn hiện về trong  giấc mộng một cách linh động, rõ ràng... và cũng không có  tình tiết tạp nhạp nào xen lẫn vào, thì vấn đề siêu thoát  quả đáng nghi ngờ, cần thỉnh ý các bậc thiện tri thức để phân  định. Thế nhưng, riêng trường hợp cha của thí chủ thì thí chủ  có thể yên tâm được. Thầy khẳng định điều nầy qua kinh nghiệm  và linh cảm của một tu sĩ thường vào các nghĩa địa tụng niệm  giúp đỡ vong linh...   <br />
<br />
- Thưa thầy! Con xin cảm tạ ân thầy chỉ dạy! Con còn xin  thỉnh ý thầy một nghi vấn khác là: Mộ cha mẹ con trong nghĩa  trang nầy tương đối cũng tươm tất, nhưng em trai con viện cớ có  thầy địa lý xưng danh “Thiên Nhản” phán dạy rằng “mộ phần không  đúng hướng, phải cải táng lại thì con cháu mới thịnh vượng,   ngồi chơi xơi nước mà tiền bạc vô ào ào!” Việc đó đáng tin  không thầy?   <br />
<br />
Sư mỉm cười đáp:   <br />
<br />
- Thầy là Phật tử nên chỉ tin vào thuyết nhân quả nghiệp  duyên. Hễ gieo nhân lành thì có quả lành, chớ không có vấn đề  gieo nhân ác, nhân biếng nhác, nhân lợi dụng công sức người, mà  có thể giàu sang sung túc cả giòng họ chỉ bằng cách xây mồ  mả đúng hướng mà thôi!   <br />
<br />
Mẹ con Nghĩa đang hào hứng tranh nhau “vấn nạn” thầy, bỗng  nghe tiếng còi xe ngoài ngõ trổi lên inh ỏi. Dì Hai vội lên  tiếng:   <br />
<br />
- Thưa thầy! Bác tài hối trở về thành phố vì trời sắp  tối, thôn xóm nầy vắng vẻ nên hơi bất tiện. Chúng con xin phép  đưa thầy về chùa nghỉ  và xin thầy cho chúng con có thêm cơ hội  nghe pháp nhủ của thầy.   <br />
<br />
Sư nhờ đưa về chùa Viên Ngộ, núi Đá Chồng tạm trú một  đêm, nhưng khi mẹ con Nghĩa nài nĩ xin theo sư vào chùa tiếp tục  thưa thỉnh Phật pháp thì sư viện lẽ chỉ là khách tăng, nên  không tự tiện giao tiếp Phật tử. Sáng hôm sau, mẹ con Nghĩa bồn  chồn trở lại, vào chùa xin gặp sư, thì vị tri khách cho biết  “ông sư núi” đã ra đi từ khuya, chỉ để lại mảnh giấy nhỏ nhờ  trao cho nam thí chủ. Mảnh giấy ghi mấy dòng ngắn ngủi: “Mô  Phật! Hữu duyên thì có ngày hội ngộ, bất tất phải mong cầu.  Nay thì hãy tạm chia tay với ước mong trên con đường nghề nghiệp  thí chủ vẫn ghi nhớ trong lòng:   <br />
<br />
Dầu người, thú vật hay ma   <br />
<br />
Một niềm tôn kính như là Phật thân.   <br />
<br />
Sư núi.”   <br />
<br />
Nghĩa rời Ninh Thuận vào Saigon vui sống với gia đình bên  nội một thời gian ngắn rồi trở lại Hoa Kỳ rộn ràng chuẩn bị  nhập học đại học y khoa USC. Dù bận rộn thế nào, Nghĩa vẫn  chẳng thể quên được mối duyên kỳ ngộ lạ lùng với nhà sư núi,  mà âm vang pháp nhủ thâm trầm của người vẫn còn sống động  trong lòng chàng. Chàng hứng khởi trao dồi Phật Pháp, về các  vấn đề đặc biệt liên hệ đến sống chết trong các mạng lưới  điện tử, phần kiến thức mà một cựu thiếu sinh Gia Đình Phật  Tử như chàng hoàn toàn mù tịt.   <br />
<br />
Rồi ngày nhập học cũng đến, khởi đầu với nghi lễ truyền  thống rất long trọng và dày đặc diễn văn dài dòng nhàm chán.  Có lẽ thời điểm hấp dẫn mà các bác sĩ tương lai xôn xao chờ  đợi, chỉ là lễ choàng áo trắng y nghiệp khá cảm động cho họ  mà thôi. Những ngày kế tiếp được thư giản bằng nhiều buổi  hướng dẫn tổng quát từ học trình, kỹ luật sinh hoạt, phòng  học, thư viện kể cả các viêc linh tinh như vệ sinh, ăn uống...  rồi mới chính thức bước vào giai đoạn miệt mài học hỏi ngày  đêm. Buổi học đầu tiên về cơ thể học, lần đầu trực tiếp đụng  chạm đến xác chết, là buổi học mà các tân sinh viên chuẩn bị  đón nhận với niềm háo hức khôn nguôi: được thỏa mãn trí tò  mò kèm theo chút rờn rợn sợ sệt bâng quơ. Tân sinh viên được  hướng dẫn vào Phòng thực nghiệm giải phẩu cơ thể học. Hai mươi  lăm cái bàn đặt thành hai hàng dài, mỗi bàn có một xác chết  còn nguyên vẹn giao cho một toán bốn sinh viên phụ trách để  nghiên cứu thực tập giải phẩu từng phần cơ thể cho đến cuối  năm sẽ gom xương vụn, thịt vụn lại hỏa thiêu. Cảnh tượng hai  mươi lăm xác chết nằm dài dài cũng khá kinh hoàng, nhưng thời  gian qua Nghĩa đã từng thực tập “Dẫu người sống hay thây ma.  Một niềm tôn kính như là Phật thân” nên chàng quán sát với  lòng thương kính vô biên, thầm nói: “Con xin cảm tạ ân đức chư  vị đã phát tâm hi sinh rộng lớn hiến thân mình cho các sinh viên  ngành y chúng con học tập. Xin nguyện cho quý vị được siêu  thoát về chốn thanh tịnh an vui”, rồi Nghĩa lầm thầm niệm chú  vãng sanh 21 biến. Nghĩa, Rob, Lisa và Rosie được chỉ định nhận  xác thứ 24 ở cuối phòng. Đó là một cô gái trẻ Á Đông, thân  xác còn nguyên vẹn là một cái xác lý tưởng cho việc thực  tập. Nghĩa tò mò đọc thẻ bài ghi tên Julia Ma, 22 tuổi, chết  vì máu đóng cục trong phổi, nên đoán nàng phải là người Trung  Hoa rồi. Vừa nhìn lên Nghĩa bỗng thấy, Rob thô bạo thò tay bóp  mạnh nhũ hoa người chết, cười hô hố: “Nàng đẹp! Đẹp lắm!” Có  thể hắn chỉ muốn chứng minh với đồng bạn tánh lì lợm dám  bốc hốt cười giỡn với xác chết, chớ không đến nổi đang lên cơn  dâm ác, nhưng Nghĩa cũng nóng lòng:   <br />
<br />
-  Ê Rob! Mầy phải biết kính trọng nàng chớ!”   <br />
<br />
Hắn chẳng màng trả lời, móc túi lấy điện thoại cầm tay,  với đưa Lisa nhờ chụp tấm ảnh với xác chết làm oai. Chẳng  biết hắn ưỡn ẹo tìm một góc ảnh hấp dẫn như thế nào, mà  bỗng nhiên hắn trật chân té đập đầu vô cạnh bàn xưng vù rướm  máu, khiến cả bọn cười rộ lên. Hắn bỗng quắc mắt sừng sộ  nhìn Nghĩa:   <br />
<br />
- Mầy hất chân tao hả?   <br />
<br />
- Đừng có quê rồi sủa càn mầy! Bộ tao là ma hay sao, mà  đứng xa tít chỗ nầy lại có thể khều chân mầy được?   <br />
<br />
Thằng Rob bặm trợn nghe lời nói giỡn mà cũng xanh mặt,  hắn lấm lét nhìn xác chết rồi lỏn lẻn lui ra khá xa. Cử chỉ  của hắn khiến Nghĩa ngạc nhiên, chàng quan sát xác chết thì  lạ chưa, trên khóe mắt nàng long lanh hai giọt nước: hóa chất  hay nước mắt khó mà phân biệt.   <br />
<br />
Sau khi được hướng dẫn sơ khởi điều lệ nội quy phòng mổ,  sinh viên lục tục ra về, vì còn hơn tuần nữa, họ mới chính  thức thực tập mổ xẻ. Nghĩa giả vờ cũng trở về ký túc xá,  nhưng theo chương trình dự định sẵn, chàng chờ sụp tối, Phòng  thực nghiệm giải phẩu vắng tanh, thì quay lại. Vừa bước vào,  chàng bỗng thấy có dáng cô sinh viên đang ngồi cúi mặt học  bài. “Cô nầy gan dạ, quả đáng phục!”, Nghĩa thầm nghĩ. Chàng  cố ý đến giờ nầy, hi vọng được tự do thực hiện chút lễ nghi  tôn giáo nhỏ, nhưng thấy bóng dáng người lạ, nên dừng lại ở  đầu hàng, thắp nhang van vái vắn tắt, niệm Phật A Di Đà, niệm  chú vãng sanh, rồi hồi hướng. Chàng cẩn thận dụi tắt nhang,  lau sạch tro, rồi dợm bước ra ngoài. Ngoảnh mặt lại nhìn xuống  cuối phòng chẳng thấy ai, thì ra cô sinh viên học bài đã ra về  lúc nào, mà vì chú tâm vào lễ nghi chàng nào hay biết. Bước  ra hành lang, chàng ngạc nghiên thấy có cô gái tóc chấm vai,  mặc áo đầm trắng lướt thướt cách chàng hai mươi bước. “Đúng  là cô nàng học bài hồi nảy”, Nghĩa rảo nhanh theo để gợi  chuyện, nào ngờ, bóng nàng bỗng trở nên mờ ảo mong manh rồi  biến mất. Biết là đã gặp ma nhưng Nghĩa vẫn bình tĩnh lên  tiếng:   <br />
<br />
- Cô ơi! Dầu cô không phải là người, tôi cũng quí trọng cô  mà. Cô có thể cho tôi cơ hội để tiếp xúc cô nữa không?”   <br />
<br />
Một cái bóng mờ ảo chập chờn hư hư thực thực hiện rõ  dần, một nàng con gái có nét đẹp liêu trai ẻo lả, mặt trái  xoan nhợt nhạt lạnh lẽo không tình cảm lặng lẽ nhìn chàng.  Thì ra nàng ma chính là xác chết trên bàn mổ thứ 24 mà chàng  sẽ thực tập môn cơ thể học. Nghĩa long trọng:   <br />
<br />
- Thưa cô Julia! Tôi xin lỗi cô về hành động thô lỗ của  thằng Rob. Phần tôi, tôi rất kính trọng cô và cảm tạ cô đã  hiến xác cho chúng tôi có điều kiện học hỏi. Cô Julia à! Tôi  rất mong hiểu biết cô nhiều hơn. Cô có tâm sự hay uẩn khúc nào  khiến cô cảm thấy bất an không? Cô có thể chia sẻ cho tôi được  không?”   <br />
<br />
Nàng vẫn im lìm không lộ chút tình cảm, đăm đăm nhìn như  dò xét cả ruột gan chàng, thế rồi, bóng nàng bỗng lung linh,  mờ nhạt rồi tan biến mất. Một âm thanh huyền ảo mong manh văng  vẳng bên tai Nghĩa: “Tên tôi đầy đủ là Julia Mã hồng Nhung. Hãy  gọi tôi là Nhung. Xin cảm tạ chân tình của anh. Xin hẹn dịp  khác nói chuyện nhiều...” Nghĩa đinh ninh họ Ma phải là người  Trung Hoa, không ngờ nàng mang họ Mã, người Việt Nam, khiến  chàng cảm thấy hứng thú vô cùng. “Ma Việt Nam dù sao cũng dễ  thương, dễ thông cảm hơn ma nước nào khác”, chàng thầm nghĩ và  tủm tỉm cười. Nghĩa về ký túc xá mải miết học quên mất bóng  ma, mãi đến khi sắp ngủ, chàng niệm Phật, hồi hướng đặc biệt  cho vong linh chư vị hiến xác, thì bóng ma Hồng Nhung mới lãng  đãng trong tâm. Hôm sau, chờ đến khi trời sụp tối, Nghĩa lại âm  thầm tìm đến Phòng thực nghiệm giải phẩu, mở cửa bước vào  đã thấy ngay bóng dáng tươi tắn của Hồng Nhung. Có thể chốn  nầy u  ám và có nhiều âm khí hơn ngoài hành lang, nên bóng  dáng nàng có đường nét khá rõ. Nàng đang ngồi im lìm tại bàn  thứ 24 chiêm ngưỡng xác thân của mình. Chẳng chút ngần ngại,  Nghĩa tiến đến gần, mở lời:   <br />
<br />
- Chào cô Nhung!   <br />
<br />
- Chào Ông!   <br />
<br />
Cũng như hôm qua, lời chào của nàng huyền ảo mong manh  dường như chẳng chút âm lượng nhưng chẳng biết tại sao chàng  lại nhận biết rất rõ, có thể đây là “trường hợp do duyên  nghiệp nào đó, chàng và ma vô tình có một tầng số tâm thức  tương ưng nên chỉ cần nàng móng niệm thì chàng liền thâu  nhận”. Vừa mở miệng đáp, thì bóng dáng nàng biến mất ngay,  Nghĩa chỉ có thể nói với theo:   <br />
<br />
- Xin cô nán lại thêm một lúc.Tôi thật tâm muốn được bàn  chuyện nghiêm túc với cô mà!   <br />
<br />
Tình trạng nầy tiếp tục lập lại mỗi ngày không có gì  sáng sủa. Mãi đến ngày thứ tư, sau phần chào xã giao thường  lệ, thấy nàng vẫn còn yên vị, Nghĩa rối rít lên tiếng:   <br />
<br />
- Xin lỗi đã làm rộn cô! Xin phép cô cho tôi được tán thán  công đức vô lượng của cô trước nghĩa cử hiến thân xác cho nền y  học nầy!   <br />
<br />
- Tôi phải cám ơn tấm lòng của anh mới đúng! Anh là người  duy nhất biết quý trọng thân xác chúng tôi.   <br />
<br />
- Cô Nhung à! Cô có tâm nguyện nào chưa hoàn thành khiến cô  mãi lảng vảng không nỡ rời chốn nầy không cô?   <br />
<br />
- Ơ! ..Tôi cũng không biết chắc nữa! Để tôi kể rõ mọi  chuyện rồi xin anh góp ý dùm nhé!   <br />
<br />
- Tôi xin sẵn lòng nghe!   <br />
<br />
- Tôi là một con chiên ngoan đạo, lúc nào cũng giữ tấm  thân trong trắng nguyện dâng hiến cuộc đời cho Thiên chúa. Chính  vì vậy, mà trong mấy mùa hè liên tiếp, tôi hăng say tham dự công  tác xã hội cứu trợ của Hội Thiện Nguyện Công Giáo Nam Cali  tại Trung Mỹ. Làm việc chung với các “sơ” thánh thiện, thúc  đẩy tôi cũng mang tâm nguyện cao cả, nên xin phép bố mẹ cho đi  tu. Bố mẹ khuyên tôi nên chờ vài năm nữa để có thời giờ suy  nghĩ chín chắn, kẻo sau nầy phải ân hận. Thật ra ông bà muốn  tôi lập gia đình nên cứ lập lờ khất hẹn mãi, đồng thời vận  dụng đủ cách ngấm ngầm giới thiệu tôi cho những chàng trai có  nghề nghiệp tương lai vững chắc. Tôi rất tự hào về nhan sắc  duyên dáng xinh đẹp của tôi, nên thấy lắm kẻ mơ ước cũng thích,  nhưng ai si mê mặc họ, tôi chỉ mong muốn làm “sơ” mà thôi. Theo  sự hướng dẫn và giới thiệu của ban lãnh đạo Hội Thiện  Nguyện, tôi xin ghi danh ứng tuyển vào phân khoa đào tạo ngành y  tá cao cấp tại USC và được nhận ngay. Trong thời gian bổ túc  hồ sơ học bổng, khi nghe lời kêu gọi hiến xác cho Phòng thực  nghiệm y học một nghĩa cử rất hợp với cõi lòng phục vụ của  mình, nên tôi ký giấy ngay chẳng chút ngần ngại. Sau đó, tôi  cùng bố mẹ về Việt Nam thăm họ hàng một tháng, rồi trở lại  Los Angeles kịp thời chuẩn bị nhập học. Vừa bước xuống máy  bay, tôi bỗng ngộp thở, xây xẩm mặt mày rồi khuỵu xuống. Tôi  được chở vào phòng cấp cứu bệnh viện USC có lẽ quá muộn.  Bác sĩ tận tình săn sóc, nhưng cuối cùng đành thất vọng tuyên  bố tôi đã từ trần bởi chứng bệnh máu đóng cục làm nghẻn  động mạch phổi do chuyến bay kéo dài mà co ro không cử động.  Họ xét thấy tờ giấy hiến xác, vội chuyển thân xác tôi sang  Phòng thực nghiệm giải phẩu cơ thể học, trước nỗi khổ sầu và  phản đối vô vọng của bố mẹ tôi. Tôi ngỡ ngàng và đau xót tận  cùng, chỉ biết bám sát theo thân xác mình chẳng rời. Xe cứu  thương đưa tôi đến đây bàn giao cho ban Bảo quản tử thi. Người  cán sự Phòng nầy khám phá xác tôi còn nguyên vẹn rất hào  hứng, bèn tìm giáo sư cơ thể học khoe vang: “Úi chà! anh biết  không? Mình vừa nhận được một “mẩu cơ thể toàn hảo đẹp tuyệt  vời” tôi chưa từng thấy trên đời đó”. Viên giáo sư vội vã đến  Phòng Bảo quản tử thi quan sát tỉ mì từng điểm một, rồi cũng  hét loạn lên:“Tuyệt vời! Thật tuyệt vời!”. Thế rồi, cả đám  trăm sinh viên cùng ùa tới, tranh  nhau đưa cặp mắt cú vọ nhìn  thân thể trần truồng của tôi. Tôi là đứa con gái trinh trắng,  khi hai ông già quan sát với con mắt nghiên cứu của nhà cơ thề  học thì tuy e thẹn tột cùng nhưng tôi còn ráng chịu đựng. Đến  khi bị cả trăm người nham nhở chỉ chỏ thô tục thì làm sao chịu  đựng nổi. Tôi hét lớn xua đuổi họ, tôi khóc lóc van xin họ  buông tha, nhưng nào có ai nghe! Tối hôm đó, tôi về nhà khóc lóc  với mẹ: “Mẹ ơi! Mẹ ráng tìm mọi cách đem xác con về nhà,  chớ thân con gái trong trắng lâm cảnh nằm tô hô cho đám sinh viên  dòm ngó mò mẫm con e thẹn quá chừng hà!” Tôi mỏi mòn trông  đợi mẹ giải cứu, tức giận chết đi sống lại mấy lần mà  tình trạng vẫn không thay đổi. Một hôm có hai vị thiên thần bay  xuống, thỉnh tôi lên xe đưa về cõi Chúa. Thế nhưng lúc đó, tôi  đang bận rộn bảo vệ xác thân chẳng quan tâm chuyện gì khác, nên  thầm hẹn từ từ sẽ tính sau. Không ngờ chư thiên thần chỉ kiên  nhẫn chờ tôi hai ngày rồi không còn xuất hiện nữa, tôi có muốn  về cõi Chúa cũng không được. Ôi! Giờ đây tôi muốn rời bỏ chốn  nầy cũng chẳng biết đi đâu? Ngày tháng lê thê buồn thảm lắm  anh à!   <br />
<br />
Nghĩa suy nghĩ thật kỹ rồi điềm đạm góp ý:   <br />
<br />
 - Tôi theo đạo Phật và có thiện duyên nghiên cứu nhiều về  các khía cạnh của sống chết nên hoàn toàn tin tưởng những  điều cô vừa tường thuật. Tôi nghĩ rằng với tấm lòng trong  trắng thánh thiện dâng cho Thiên chúa của cô, cộng với nhiệt  tình tham gia thiện nguyện và nghĩa cử hiến xác thân, cô đã  hội đủ phước báu để được thiên thần đón về cõi trời. Thế  nhưng vào lúc đó cô lại phạm điều tối kỵ trong thời điểm tái  sanh là quyến luyến âu lo chuyện khác nên bỏ mất cơ hội tốt  đẹp, thật là đáng tiếc! Bây giờ, cô đã biến thành loại chúng  sanh khác, Phật giáo gọi là quỷ thần, dân gian gọi là ma, nên  khó siêu thoát hơn thời điểm 49 ngày sau khi chết nhiều lắm.   <br />
<br />
- Ôi! Tôi phải làm sao đây? Xin anh tìm cách giúp tôi với!   <br />
<br />
- Nếu cô đồng ý, việc tiên khởi tôi muốn làm liền là tìm  cách liên lạc với bố mẹ cô báo cáo hoàn cảnh cô, để bố mẹ  cô thỉnh quí vị linh mục tìm giải pháp giúp cô. Cô có đồng ý  không?   <br />
<br />
- Dĩ nhiên là tôi rất hoan hô đề nghị nầy.   <br />
<br />
- Phần tôi, tôi sẽ theo lễ nghi Phật Giáo mà tụng niệm  cầu siêu cho cô mỗi ngày, nhưng tôi là cư sĩ, học hỏi chút ít  giáo lý còn lễ lạc thì lơ mơ lắm. Thế nhưng, chư tổ thường  dạy rằng thân thuộc và lòng chân thành là hai yếu tố thù  thắng để cứu độ vong linh, nên tôi cũng xin cố gắng xem sao. Cô  Nhung ạ! Lòng chân thành thì tôi có thề hứa thực hiện được,  nhưng để có yếu tố thân thuộc thì tôi đề nghị nhận cô làm em  nuôi được chăng?.   <br />
<br />
- Cám ơn ông anh quý hóa! Được làm em của anh thì yên tâm  biết chừng nào!   <br />
<br />
- Đừng yên tâm vội vàng như vậy cô em ạ! Tôi chỉ hụ hợ hộ  trợ phần nào thôi. Còn cô mới chính là yếu tố quan trọng bậc  nhất giúp cô chuyển hóa mà thôi. Nếu cô không tự tu sửa giúp  cô thay đổi thì Trời Phật cũng bó tay, huống gì người anh tầm  thường nầy!   <br />
<br />
- Ui! Tui đâu phải là Phật tử? Tui biết gì đâu mà tu?   <br />
<br />
- Tôi kể cô là em gái nên mới bạo dạn nói thẳng điều  nầy. Suy cho cùng thì sở dĩ cô không siêu thoát chỉ vì cô quyến  luyến thân xác trẻ đẹp nầy, bám víu bảo vệ nó, mà kẹt cứng  với nó. Cô Nhung à! Thân cát bụi phải trả về cho cát bụi, đó  là sự thật không thể chối bỏ. Trên đời nầy, ngay thân người  đang sống cũng hư hoại dần, huống chi xác chết, nếu không ướp  lạnh thì thúi tha mục nát tan rã mất tiêu rồi. Khi cô ý thức  thân xác giả tạm, rồi buông bỏ nó, không kẹt cứng với nó thì  cô có thể thênh thang sống lại với niềm tin thánh thiện dâng lên  Thiên chúa cao cả, với tấm lòng bao la tràn đầy tình thương  của người thiện nguyện của người dâng hiến thân xác cho y học.  Cô chỉ cần tu như vậy, buông bỏ lòng thương tiếc xác thân, một  lòng dâng hiến xác cho người mổ xẻ với lòng thanh thản an vui,  không vướng bận gì với nó nữa, là đủ. Khi cô đã vững vàng như  vậy rồi thì tôi tin chắc trăm phần cô sẽ giải thoát về cõi  Phật, cõi Chúa tùy niềm tin của cô.   <br />
<br />
- Anh nói nghe cũng hợp lý, nhưng tôi quen thương xác thân  tôi rồi! Chứng kiến người ta bạc đãi hành hạ nó làm sao tôi  chịu đời cho thấu? Thôi! Nghe lời anh tôi cũng cố gắng thử xem  sao?   <br />
<br />
...           <br />
<br />
Nghĩa dành trọn ngày lái xe xuống Santa Ana tìm đến nhà  bố mẹ Hồng Nhung. Sau khi nghe Nghĩa thuật chuyện hồn ma con  gái, bà mẹ khóc nức nở cho biết đúng thật bà có chiêm bao  nghe con khóc than, bà kể lại mà chẳng một ai tin tưởng, tuy  vậy lúc đó bà cũng hết lòng tìm cách xin đem xác con về. Tuy  nhiên, vì giấy tờ hiến xác rõ ràng không phủ nhận được, nên  năn nỉ thế nào cũng chẳng ai quan tâm giúp đỡ. Giờ đây, bà hứa  sẽ liên lạc với cha xứ nhờ đặc biệt làm thánh lễ cho Hồng  Nhung rồi sẽ liên lạc trả lời cho Nghĩa sau. Ngay tối hôm đó,  bà điện thoại cho biết cha xứ không tin tưởng chuyện hồn ma giữ  xác, nên giải pháp trông cậy vào Ngài kể như bế tắc. Nhung  nghe tin rất thất vọng, nhưng về phần nàng khi Nghĩa vặn hỏi  kết quả thực tập thân cát bụi trả về cho cát bụi nàng cũng  trả lời ấm ớ chẳng mấy khả quan. Chàng kể nàng nghe mẩu  chuyện Ông Cấp Cô Độc bệnh nặng khổ sở được Ngài Xá Lợi Phất  khuyên quán niệm rằng &quot;Thân này không phải là tôi, tôi không kẹt vào  thân nầy”, nhờ đó Ông Cấp Cô Độc ý thức thân nầy giả tạm do  nhân duyên sanh khởi và cũng do nhân duyên mà hoại diệt , kể từ  đó ông thoát khổ. Nàng lắng nghe nhưng ai biết được nàng  nghĩ điều gì?   <br />
<br />
Lụi hụi ngày sinh viên chính thức “hươi dao đồ tể xẻ  thịt” đã đến. Lisa kéo Rosie và Nghĩa lại gần, lính quính báo  tin:   <br />
<br />
-  Hai người có nghe gì không? Tin từ Ban Bảo quản tử thi  đồn ra rằng cái xác bàn thứ 24 thành ma quậy dữ lắm, nên nhóm  thực tập năm trước sợ quá phải xin đổi xác khác. Chính thằng  Rob sàm sỡ bị ma cho té dập mặt, hoảng kinh hồn vía phải năn  nỉ xin hoán chuyển qua bàn số 9, thay chỗ con Lucy bị cúm nặng  chưa vào học.   <br />
<br />
- Làm sao bây giờ?, Rosie hoảng hốt hét to.   <br />
<br />
Thấy hai cô bạn mặt mày dớn dác, Nghĩa ôn tồn:   <br />
<br />
- Người Việt chúng tôi chủ trương: “Mình đối xử tử tế  với ma thì ma cũng tử tế với mình, chớ ma chẳng hề vô cớ hại  ai!”. Xin hai chị đừng sợ. Đúng ra, cô ma nầy hiền lành lắm,  tánh cô nhã nhặn khả ái nên mong muốn ai cũng nhã nhặn khả ái  với cô mà thôi.   <br />
<br />
- Anh nói rành như từng quen với ma vậy? Thiệt không?   <br />
<br />
- Dĩ nhiên là tôi có quen, tôi đã tiếp xúc với cô ta rồi.  Xin hai chị tin tưởng nơi tôi!   <br />
<br />
Trước khi mổ xẻ, Nghĩa hướng dẫn hai bạn cùng nghiêm trang  lên tiếng : “Chào cô Julia Ma! Chúng tôi xin tán thán nghĩa cử  hiến xác cao cả của cô cho sinh viên chúng tôi có điều kiện học  tập tốt. Chúng tôi nguyện sẽ là bác sĩ lương tâm để không  phải phụ lòng hi sinh của cô. Giờ xin phép cô cho chúng tôi bắt  đầu thực tập nhé!” Dứt lời Nghĩa cầm dao xẻ một đường, Lisa  và Rosie cũng tuần tự ra tay. Tuần sau, có thêm Lucy thay tế chỗ  của Rob, cả nhóm mổ xẻ trọn năm chẳng có chuyện gì trắc  trở, và ngoài Nghĩa ra, chẳng ai thấy ma xuất hiện phá khuấy  chi cả.   <br />
<br />
Đêm đầu tiên học mổ, khi Nghĩa trở lại Phòng thực nghiệm  tìm Hồng Nhung, thấy nàng ngồi ủ rũ thảm thương tội nghiệp vô  cùng:   <br />
<br />
- Chắc cô thù tôi lắm hả?   <br />
<br />
- Không hề có chuyện đó! Anh biết không? Em đã chuẩn bị  tinh thần rất kỹ, lại nghe nhóm thực tâp đồng ca ngợi nghĩa cử  hiến xác nên cũng hả dạ trong lòng. Thế nhưng khi anh ghim con  dao vào thân xác, em thoạt có cảm giác đau nhói tận cùng, may  là em chợt nhớ ra “xác đó không phải là tôi, tôi không phải là  xác đó” thì cái đau vật chất biến mất, nhưng dù sau, thâm sâu  trong lòng em, em cảm thấy một mất mát phủ trùm, buồn thương  chất ngất không vượt thoát nổi.   <br />
<br />
- Mình bám giữ xác thân quá lâu rồi, nay khi ý thức mất  mát hiện về dĩ nhiên cũng gây ra sự rúng động trống vắng chơi  vơi lạc lõng như vậy đó. Tôi tin rằng cô sẽ vượt qua trở ngại  nầy không khó. Có một điều khi cô bị chúng tôi cắt bộ phận  nào cũng nên thầm nhủ “Trái tim nầy... buồng phổi nầy... không  phải của tôi, tôi nguyện vui lòng dâng hiến tất cả cho y học...”  thì sẽ lợi lạc hơn...   <br />
<br />
Cứ thế rồi ngày qua ngày, Hồng Nhung tiến bộ vượt bực,  mỗi khi bị cắt bộ phận nào, chẳng những nàng không buồn thương  mà còn hoan hỷ an vui nhận thấy hạnh nguyện hiến xác của  mình càng ngày càng sắp hoàn tất.   <br />
<br />
Niên học sắp kết thúc, giờ đây thân xác của Hồng Nhung đã  trở thành một mớ thịt xương vụn chờ ngày thiêu tập thể, nhưng  Hồng Nhung chẳng màng nghĩ đến. Nàng thanh thản sống với niềm  tin Thiên Chúa bác ái bao la, nàng tung tăng thăm viếng thánh  địa đạo Chúa khắp nơi... nên Nghĩa đỡ bận lòng, nhờ vậy,  chàng có thể tập trung vào việc học mà bài vở ngày càng  chồng chất. Một đêm, Nghĩa đang miệt mài ôn bài chuẩn bị cho  kỳ thi cuối năm, bỗng thấy Hồng Nhung tràn vào rối rít:   <br />
<br />
- Anh Nghĩa ơi! Thiên thần đưa xe đón rước em anh ơi! Em đến  từ giã anh rồi phải đi ngay, anh ạ!   <br />
<br />
Nghĩa mừng rỡ thúc hối:   <br />
<br />
- Tốt! tốt! Thôi đi nhanh đi em! Đi... đi... nhanh lên kẻo  trễ...   <br />
<br />
            Miệng hét, tay xua như đuổi tà... nhưng Nghĩa  chỉ có thể giữ lòng cứng cỏi chừng nửa giờ, rồi thình lình  như quả bóng xì hơi, Nghĩa thở dài não nuột than: “Con ma nó  dễ thương quá mà! Thiếu nó mình cũng cảm thấy mất mát làm  sao á!”     <br />
<br />
<b><i>Tháng  09.2010</i></b><br />
<br />
</font></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://www.webyeuthuong.com/4rum//forumdisplay.php?f=40">Chuyện Lạ</category>
			<dc:creator>HỒN VIỆT</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.webyeuthuong.com/4rum//showthread.php?t=3310</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Ý nghĩa từ những cái nắm tay</title>
			<link>http://www.webyeuthuong.com/4rum//showthread.php?t=3308&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Sat, 04 Sep 2010 12:00:51 GMT</pubDate>
			<description>Không biết khi tôi sinh ra, ai là người đầu tiên nắm tay tôi nhỉ? Bố, mẹ, bà hay ông bác sĩ, cô y tá trong bệnh viện? Tôi hay tưởng tượng ra cảnh bố...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><i><font color="royalblue">Không biết khi tôi sinh ra, ai là người đầu tiên nắm tay tôi nhỉ? Bố, mẹ, bà hay ông bác sĩ, cô y tá trong bệnh viện? Tôi hay tưởng tượng ra cảnh bố lấy ngón tay trỏ nhẹ nhàng luồn vào lòng bàn tay tôi, khẽ cạy những ngón tay nhỏ xíu đang co chặt lại rồi trầm trồ: &quot;Ồ, ngón tay con gái dài quá, sau này sẽ tài hoa lắm đây&quot;. Còn ông anh 2 tuổi của tôi thì lăng xăng quanh giường, ăn hết phần ăn bà nấu bồi dưỡng cho mẹ, tò mò ngó nhìn đứa em đang nằm gọn lỏn trong vòng tay bố và phán một câu: &quot;Tay nó bé tí, con bẻ một phát gãy ngay!&quot;.</font></i><br />
 <br />
<i><font color="royalblue">Khi đến tuổi tập đi, chắc đã rất nhiều người nắm lấy tay tôi và dẫn tôi đi từng bước một quanh nhà. Bố mẹ này, anh chị, cô chú bác và chắc cả hàng xóm láng giềng nữa.</font></i><br />
<br />
 <br />
 <br />
<div align="center"><img style="max-width: 640px; cursor: pointer;" onclick="window.open(this.src)"  src="http://a8.vietbao.vn/images/vn865/xa-hoi/65139937-small_158846.jpg" border="0" alt="" /></div> <br />
 <br />
 <br />
 <br />
<i><font color="royalblue">Khi đến tuổi đi học, bàn tay bố dẫn tôi vào lớp và bàn tay cô ân cần dạy tôi những nét chữ đầu tiên. Đến tuổi chạy nhảy theo anh đi chơi, rất nhiều lần hăng máu đánh nhau với lũ con trai, té lăn quay ra đất. Bàn tay anh nắm chặt tay tôi và kéo tôi đứng dậy, &quot;để thằng đó cho anh!&quot;.</font></i><br />
 <br />
<i><font color="royalblue">Ngày học cuối của lớp 12, đang ngồi khóc hu hu vì phải chia tay tuổi học trò thì người bạn trai thân nhất luồn tay vào ngăn bàn, khẽ bóp nhẹ tay tôi.</font></i><br />
 <br />
<i><font color="royalblue">Ngày yêu, tôi ghét cái trò ôm eo nhau đi ngoài đường, chỉ thích để bàn tay mình nằm gọn trong tay anh mỗi khi hai đứa lang thang ngoài phố.</font></i><br />
 <br />
<i><font color="royalblue">Đến lượt tôi, tôi cũng đã nắm tay rất nhiều người và cũng mơ hồ nhận ra một &quot;chân lý&quot;:</font></i><br />
<br />
<i><b><font color="royalblue">Hãy chỉ nắm tay khi người ta đưa tay ra cho mình. Đôi khi tôi cũng không thể phân biệt được đâu là sự giả dối trong lời nói, ánh nhìn của người khác nhưng chắc một điều rằng tôi luôn cảm nhận được thật- giả khi ai đó nắm tay mình.</font></b></i><br />
 <br />
 <br />
 <br />
<div align="center"><br />
<font face="Times New Roman"><i><font color="royalblue"><img style="max-width: 640px; cursor: pointer;" onclick="window.open(this.src)"  src="http://us.images.yume.vn/blog/200808/22/2036871219380149.jpg" border="0" alt="" /></font></i></font></div> <br />
 <br />
 <br />
 <br />
<font face="Times New Roman"><i><font size="3"><font color="royalblue">Lúc nghe người khác tâm sự, đừng ngại ngần nắm lấy bàn tay họ. Làm thế, tuy ta không nói nhưng họ biết, chúng ta đồng cảm và sẻ chia với họ. Ta truyền hơi ấm lòng bàn tay cho họ và tôi tin là họ sẽ rất thích và sẽ trân trọng mãi mãi cái cảm giác ấy.</font></font></i></font><br />
<br />
<font face="Times New Roman"><i><font size="3"><font color="royalblue">Lúc tôi buồn, tôi rất muốn có một bàn tay nắm lấy tay tôi, chỉ cho tôi biết tôi sẽ phải làm gì để vượt qua tất cả những phiền muộn ấy. Nhưng tôi vẫn chưa thực sự có bàn tay ấy, một lần thôi cũng vẫn chưa. Tôi biết là tại tôi không chịu mở lòng mình ra. (sưu tầm)</font></font></i></font></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://www.webyeuthuong.com/4rum//forumdisplay.php?f=33">Nghệ Thuật Sống</category>
			<dc:creator>Yuri</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.webyeuthuong.com/4rum//showthread.php?t=3308</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Chia tay cũng là yêu</title>
			<link>http://www.webyeuthuong.com/4rum//showthread.php?t=3306&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Sat, 04 Sep 2010 01:17:30 GMT</pubDate>
			<description>Rồi tháng năm trôi qua mau  
theo thời gian tình iu phai úa  
gió hát khúc tình ta  
gió có nghe tim ta đau buồn  
 
đôi khi em muốn khóc  
vì em nào...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><div align="center"><font face="Comic Sans MS"><font size="3"><font color="Blue">Rồi tháng năm trôi qua mau <br />
theo thời gian tình iu phai úa <br />
gió hát khúc tình ta <br />
gió có nghe tim ta đau buồn <br />
<br />
đôi khi em muốn khóc <br />
vì em nào đâu hay biết <br />
sẽ có lúc tình ta <br />
vỡ tan khi anh dối lừa <br />
anh đi anh xa mãi mãi <br />
<br />
<br />
khóc..khóc khóc cho vơi hết đi nỗi buồn <br />
giọt nước mắt em sao ko thể ngừng tuôn <br />
cố níu kéo 1 tình iu đã khong còn gì nữa <br />
nỗi đau này và con tim này... đã tan nát theo mưa <br />
anh đã từng rất iu em điều đó là thật chứ <br />
em vẫn tin là như vậy// đến 1 ngày anh rời xa <br />
tiếc cho em/ vẫn nhớ kỉ niệm của đôi ta <br />
phoi pha , chia xa, e là ngừi thứ ba <br />
ngắm mưa đêm lạnh thêm/ em đang nhớ về 1 người <br />
1 người em đả từng iu nhưng chỉ xem em/ là trò cười <br />
vậy thôi ..hết rồi.. cuộc tình ta chia đôi <br />
lời dối gian đầu môi <br />
thì ai là người có lỗi <br />
không có anh thì em vẫn vậy thôi <br />
1 cuộc sống đơn giản anh ko thể nào hĩu nổi <br />
chỉ là đáy tim em ,nay đã cạn mất rồi <br />
1 vết thương chưa dứt cắt đứt, 1 ước mơ xa <br />
anh từng nói vs em , ta sẽ có 1 ngôi nhà <br />
có anh có em hạnh phúc mãi em iu ha <br />
trách sao ước vọng ko thành lại tan theo mây <br />
giá như 1 lần nhìn thấy anh ở nơi đây <br />
ko có em ở bên cạnh anh phải tự chăm sóc lấy <br />
người ta có lo cho anh như em đã từng lo không <br />
những câu hỏi này mãi mãi em cất sâu ở trong lòng <br />
và tinh iu này mãi mãi cũng chỉ còn là hoài mong <br />
<br />
cầu mong mãi cho anh <br />
tình iu sẽ thắp sáng bay đến nơi thiên đường <br />
là nơi có anh vs ai tình iu đắm say <br />
còn em vẫn nơi đây <br />
chờ anh mãi mãi trong đêm buồn tênh  <br />
dối gian chia đôi tình ta <br />
<br />
đã ko còn iu thì em chúc anh hạnh phúc <br />
2 con người 2 thế giới riếng biệt thì cũng sẽ có lúc <br />
nhận lấy câu chia tay như 1 đặc ân sẵn có <br />
em chấp nhận tất cả miễn sao anh được yên vui <br />
bài hát này là sau cuối em vik tặng cho anh <br />
dẫu đắng cay em đã chịu đựng rùi cũng sẽ vội qua nhanh <br />
1 cái tên 1 giọng nói mà em sẽ mãi nhớ đến <br />
dẫu 1 ngày tình iu trở lại thì em vẫn sẽ ko quên <br />
tháng ngày đó mình đã có phút giây hạnh phúc biết bao <br />
ánh mắt anh lần đầu gặp gỡ làm tim em xuyến xao <br />
những ngày đầu mình quen nhau dâng tràn trong em bao khát khao <br />
em hỏi sao trời lấy đi tất cả hóa thành 1 giấc chiêm bao <br />
chắc anh cũng sẽ nhớ em dù ko nhìu fai ko anh <br />
giá mà anh sẽ lại chờ em khi cơn mưa đã tạnh <br />
dẫu tất cả lỗi lầm em nghĩ ko thể bỏ qua <br />
vẫn muốn 1 lần ôm anh thật chặt như ko muốn rời xa <br />
từng lời ca mà em hát đều xuất phát tận trong lòng <br />
không phải là những điều giả dối sẽ vội hóa hư không <br />
em còn nhớ anh nói rằng anh thix nghe 1 bài hát <br />
1 trái tim 1 tình iu nhưng bây h thì đã khác <br />
đừng suy nghĩ hãy bước đi em ko trách anh đâu <br />
dù có lúc đã rất tức giận nhưng nghĩ đến lại thêm đau <br />
em sẽ cố tập quên anh quên đi những điều tuyệt vời nhất <br />
sẽ ko có anh trong đời em như 1 người đã mất <br />
<br />
cầu mong mãi cho anh <br />
tình iu sẽ thắp sáng bay đến nơi thiên đường <br />
là nơi có anh vs ai tình iu đắm say <br />
còn em vẫn nơi đây <br />
chờ anh mãi mãi trong đêm buồn tênh  <br />
dối gian chia đôi tình ta             </font></font></font>    <br />
</div></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://www.webyeuthuong.com/4rum//forumdisplay.php?f=23">Người Yêu</category>
			<dc:creator>nhoxsua</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.webyeuthuong.com/4rum//showthread.php?t=3306</guid>
		</item>
		<item>
			<title>10 bức ảnh đẹp nhất về biển</title>
			<link>http://www.webyeuthuong.com/4rum//showthread.php?t=3305&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Sat, 04 Sep 2010 01:03:49 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[Dưới đây là 10 tác phẩm lọt vào danh sách những bức ảnh chụp đại dương đẹp nhất năm nay do độc giả tạp chí du lịch Travel & Leisure bình chọn.Image:...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Dưới đây là 10 tác phẩm lọt vào danh sách những bức ảnh chụp đại dương đẹp nhất năm nay do độc giả tạp chí du lịch Travel &amp; Leisure bình chọn.<img style="max-width: 640px; cursor: pointer;" onclick="window.open(this.src)"  src="http://img.news.zing.vn/img/395/t395320.jpg" border="0" alt="" />Hoàng hôn ở Tel Aviv, Israel<br />
<img style="max-width: 640px; cursor: pointer;" onclick="window.open(this.src)"  src="http://img.news.zing.vn/img/395/t395310.jpg" border="0" alt="" />Biển The Baths ở Virgin Gorda vùng Caribbe<br />
<img style="max-width: 640px; cursor: pointer;" onclick="window.open(this.src)"  src="http://img.news.zing.vn/img/395/t395311.jpg" border="0" alt="" />Bãi Moss Cove ở biển Laguna, California (Mỹ)<br />
<img style="max-width: 640px; cursor: pointer;" onclick="window.open(this.src)"  src="http://img.news.zing.vn/img/395/t395319.jpg" border="0" alt="" />Biển Isla ở Palawan, Philippines<br />
<img style="max-width: 640px; cursor: pointer;" onclick="window.open(this.src)"  src="http://img.news.zing.vn/img/395/t395321.jpg" border="0" alt="" />Biển Piha, New Zealand<br />
<img style="max-width: 640px; cursor: pointer;" onclick="window.open(this.src)"  src="http://img.news.zing.vn/img/395/t395326.jpg" border="0" alt="" />Biển miền Nam Thái Lan<br />
<img style="max-width: 640px; cursor: pointer;" onclick="window.open(this.src)"  src="http://img.news.zing.vn/img/395/t395338.jpg" border="0" alt="" />Sóng biển<br />
<img style="max-width: 640px; cursor: pointer;" onclick="window.open(this.src)"  src="http://img.news.zing.vn/img/395/t395348.jpg" border="0" alt="" />Santa Monica (California, Mỹ) về đêm<br />
<img style="max-width: 640px; cursor: pointer;" onclick="window.open(this.src)"  src="http://img.news.zing.vn/img/395/t395349.jpg" border="0" alt="" />Những đụn cát vàng trên biển Langkawi, Malaysia<br />
<img style="max-width: 640px; cursor: pointer;" onclick="window.open(this.src)"  src="http://img.news.zing.vn/img/395/t395350.jpg" border="0" alt="" />Các nhà sư đi lướt sóng</div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://www.webyeuthuong.com/4rum//forumdisplay.php?f=36">Ảnh Vui</category>
			<dc:creator>nhoxsua</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.webyeuthuong.com/4rum//showthread.php?t=3305</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Chúc mừng sinh nhật  Olivia</title>
			<link>http://www.webyeuthuong.com/4rum//showthread.php?t=3304&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Fri, 03 Sep 2010 17:13:40 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[<center>Hôm nay, ngày 04-09-2010, Web Yêu Thương trân trọng chúc mừng sinh nhật 1 thành viên: 
		 
					-Olivia...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><center>Hôm nay, ngày 04-09-2010, Web Yêu Thương trân trọng chúc mừng sinh nhật 1 thành viên:<br />
		<br />
					-<a href="http://www.webyeuthuong.com/4rum//member.php?u=2895" target="_blank"><font color="#1A88FF">Olivia</font></a> (sinh năm 1990, 20 tuổi)<br />
<br />
 		<center> <embed width="300" height="61" src="http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin4.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?NS9hNi81YTZmYWI2YmQ3YWY1ODIwZTdhYTMzMTA0ZDU3ZTlmN  S5cUIbaBmUsICDN8Q2jDdUngmMgWeBeG7q25nIHNpWeBmggWeB  mjhdUngq10fEjDsmEgdOG6pXUgfHRydWU" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash"></embed></center><br />
<br />
Chúc bạn sinh nhật vui và hạnh phúc!</center></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://www.webyeuthuong.com/4rum//forumdisplay.php?f=195">Chúc Mừng Sinh Nhật</category>
			<dc:creator>admin</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.webyeuthuong.com/4rum//showthread.php?t=3304</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Hoa Đạo Pháp</title>
			<link>http://www.webyeuthuong.com/4rum//showthread.php?t=3303&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Fri, 03 Sep 2010 09:29:53 GMT</pubDate>
			<description>Hoa Ðạo Pháp nở trên dòng sinh  diệt 
   Tỏa hương từ khắp ba nẻo sáu  đường 
   Tỏa hương bi khắp pháp giới  mười phương 
   Cho vạn hữu kết cành...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><div align="center"><font size="4">Hoa Ðạo Pháp nở trên dòng sinh  diệt</font><br />
<font size="4">   Tỏa hương từ khắp ba nẻo sáu  đường</font><br />
<font size="4">   Tỏa hương bi khắp pháp giới  mười phương</font><br />
<font size="4">   Cho vạn hữu kết cành dương cam  lộ</font><br />
<br />
<font size="4">   Hoa Ðạo Pháp đã hiển sinh từ  độ</font>    <br />
<font size="4">   Khi đất trời thành trụ thuở  hồng hoang</font><br />
<font size="4">   Khách lữ hành lưu lại những  điểm son</font><br />
<font size="4">   Ðường vô tận không nhạt nhòa  dấu vết</font><br />
<br />
<font size="4">   Mỗi nhân sinh đi qua dòng  không sắc</font>    <br />
<font size="4">   Mỗi bóng hình tan tụ bước tử  sinh</font><br />
<font size="4">   Vẫn còn mang mãi mãi nét  nguyên trinh</font><br />
<font size="4">   Chân tánh thể không phôi pha  hư huyễn</font><br />
<br />
<font size="4">   Hoa Ðạo Pháp vượt muôn ngàn  giới tuyến</font>    <br />
<font size="4">   Tỏa đạo vàng thắm nhuận khắp  muôn phương</font><br />
<font size="4">   Tỏa từ bi chan sức sống tình  thương</font><br />
<font size="4">   Cho vạn loại xóa tan bờ ngân  ngã</font><br />
<br />
<font size="4">   Hoa Ðạo Pháp đơm bông thuyền  bát nhã</font>    <br />
<font size="4">   Ðưa chúng sinh vượt biển khổ  trầm luân</font><br />
<font size="4">   Cứu chúng sinh vì tam độc quên  mình</font><br />
<font size="4">   Ðáo bỉ ngạn ngời minh châu rực  sáng</font><br />
<br />
<font size="4">   Hoa Ðạo Pháp, muôn đời luôn tỏ  rạng</font>    <br />
<font size="4">   Qua ba thời, ngát hương đạo từ  bi</font><br />
<font size="4">   Cỡi vô thường, thắp đuốc lên  mà đi</font><br />
<font size="4">   Dòng sinh tử, ngát hương Hoa  Ðạo Pháp.</font></div></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://www.webyeuthuong.com/4rum//forumdisplay.php?f=32">Thơ</category>
			<dc:creator>TÂM TƯ</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.webyeuthuong.com/4rum//showthread.php?t=3303</guid>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Doanh nhân với triết lý 'Cho - Nhận']]></title>
			<link>http://www.webyeuthuong.com/4rum//showthread.php?t=3302&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Fri, 03 Sep 2010 04:13:01 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[*Doanh nhân với triết lý 'Cho - Nhận'* 
 
 Sự thức tỉnh lần đầu tiên đến với tôi khi đọc cuốn sách "Bí quyết làm giàu vĩ đại nhất trong lịch sử" của...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><b>Doanh nhân với triết lý 'Cho - Nhận'</b><br />
<br />
 Sự thức tỉnh lần đầu tiên đến với tôi khi đọc cuốn sách &quot;Bí quyết làm giàu vĩ đại nhất trong lịch sử&quot; của Joe Vitale. Tác giả khẳng định rằng bí quyết làm ra tiền vĩ đại nhất trong lịch sử loài người là hãy đem cho người khác tiền.<br />
<br />
<br />
 Khi còn rất nhỏ, tôi đã nghe và đọc rằng cõi sống của chúng ta chỉ là cõi tạm. Khi chết đi chúng ta chẳng thể mang theo bất cứ thứ gì, chỉ có những gì cho đi là còn truyền lại mãi. Khi còn trẻ, còn vất vả trong cuộc mưu sinh và tìm chỗ đứng trong cuộc sống, rất ít người suy tư về vấn đề này. Tôi cũng vậy, 28 tuổi là cái mốc tôi bắt đầu có những trăn trở và trải nghiệm về triết lý sâu xa này của sự sống.<br />
<br />
<br />
 Sự thức tỉnh bước đầu đến với tôi từ lần đọc cuốn sách &quot;Bí quyết làm giàu vĩ đại nhất trong lịch sử &quot;của Joe Vitale. Tác giả khẳng định rằng bí quyết làm ra tiền vĩ đại nhất trong lịch sử loài người là hãy đem cho người khác tiền. Ông đã lấy dẫn chứng từ cuộc sống của rất nhiều các tỷ phú nổi tiếng trên thế giới để chứng minh.<br />
<br />
<br />
 Ông viết, John D. Rockefeller dạy con triết lý sâu xa của đạo làm giàu rằng: Từ khi cha mới có những đồng tiền đầu tiên, từ hồi cha còn là một đứa trẻ, cha đã bắt đầu cho tiền. Cho đến nay cha vẫn tiếp tục làm điều này. Và khi càng có nhiều tiền, cha càng cho nhiều hơn… <br />
<br />
<br />
<br />
 John D. Rockefeller muốn con mình hiểu thấu một cơ chế vận động của cuộc sống: Nếu đem tiền cho đi và không mong đợi họ sẽ trả lại thì tiền sẽ quay trở lại với người cho từ một nơi khác, nhiều hơn gấp trăm lần.<br />
 Đọc những dòng Joe Vitale viết về bí quyết làm giàu, tôi bắt đầu ý thức được vế thứ 2 của việc “cho đi”. Vế “được” của sự “mất”. Nếu hiểu theo nghĩa rộng hơn - không chỉ là giàu có về vật chất - bạn sẽ thấy: Cho đi cái gì, bạn sẽ nhận được và trở nên giàu có hơn cái đó. <br />
<br />
<br />
<br />
 Cho đi sự tử tế, bạn sẽ nhận về sự tử tế nhiều hơn gấp bội; cho đi tri thức, bạn sẽ nhận về tri thức nhiều hơn gấp bội; cho đi tình yêu, bạn sẽ nhận về tình yêu nhiều hơn gấp bội… <br />
<br />
<br />
<br />
 Tương tự như vậy đối với cái ác. Nếu gây thù hận, bạn sẽ nhận được đầy ắp oán thù; Nếu keo kiệt, khi cần bạn sẽ bị người khác phủi tay quay lưng lại… Chính bạn là người tạo nên mạch chảy của cuộc sống tinh thần xung quanh bạn. Đọc đến đây, chắc nhiều người có ý nghĩ rằng không có gì mới. Và một điều nữa cũng rất cũ: Biết và tin là một khoảng cách rất xa. Tôi cũng không nằm ngoài quy luật đó.<br />
<br />
<br />
 Những năm tiếp theo của cuộc đời tôi bắt đầu chiêm nghiệm chân lý đó bằng chính trải nghiệm của mình. Tôi chập chững khám phá, thoạt tiên với thái độ nửa tin nửa ngờ, càng ngày phần trăm tin tưởng ngày càng cao. Và cho đến một ngày, sau khi xảy ra một sự kiện đặc biệt, tôi hoàn toàn bị khuất phục.<br />
   <img style="max-width: 640px; cursor: pointer;" onclick="window.open(this.src)"  src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/FE/E8/anh.jpg" border="0" alt="" />  <br />
Cậu bé Giàng Mí Phình, 3 tuổi, người dân tộc Mèo ở Hà Giang, bị ung thư hốc mắt. Ảnh: <i>L.D.<br />
<br />
</i> Đầu năm 2009, tôi cùng một số người bạn tâm huyết thành lập ra nhóm thiện nguyện &quot;Lá Me Xanh&quot;. Bắt đầu với chưa tới 50 người, đến nay đã có tới hơn 200 thành viên. Sáng Chủ nhật hàng tuần, chúng tôi đều tới Viện K2 ở Tam Hiệp, Hà Nội - bệnh viện chuyên điều trị căn bệnh ung thư - thăm các bệnh nhân nhỏ tuổi bị căn bệnh hiểm nghèo. Ở đây, chúng tôi tự tay nhóm bếp, nấu cháo, bón cháo và kể chuyện, đọc thơ cho các em.<br />
 Những dịp lễ Tết, chúng tôi tổ chức những buổi văn nghệ nho nhỏ. Sân khấu được dàn dựng đơn giản trong chính phòng họp của các bác sĩ hoặc ngay ngoài sân bệnh viện. Mắt các khán giả nhỏ lấp lánh niềm vui, cho dù các em ngồi xem với những ống truyền treo lủng lẳng, với những cái đầu trọc lốc vì những đợt hóa trị, với những gương mặt còn tái dại sau những ca phẫu thuật…<br />
<br />
<br />
 Những lần đến đây, tôi thường xuyên cho cậu con trai 6 tuổi đi cùng. Tùy theo sức của mình, cháu tham gia vào những việc của chúng tôi. Có lẽ, tại đây lần đầu tiên, cháu nhìn thấy những góc khác của cuộc sống từ những người bạn kém may mắn hơn mình. Những bệnh nhân nhỏ tuổi ở đây không những phải chống chọi với căn bệnh hiểm nghèo, mà còn phải chiến đấu với sự nghèo khó. Tôi cảm nhận được sự xao động mạnh trong tâm hồn cháu sau sự ra đi của bé Giàng Mí Phình, 3 tuổi, người dân tộc Mèo ở Hà Giang, bị ung thư hốc mắt.<br />
<br />
<br />
 Mắc bệnh hiểm nghèo, nhưng bé Phình ra đi không vì căn bệnh quái ác này mà bị suy kiệt thể chất vì gia đình không có điều kiện chăm sóc tốt. Trong những ngày điều trị tại Hà Nội, hai bố con cháu Phình chỉ có 5 nghìn đồng chi trả cho sinh hoạt 1 ngày. Bé Phình mất cuối năm 2009. Sáu tuổi, con tôi đủ hiểu với 5 nghìn đồng thì có thể mua được những gì.<br />
<br />
<br />
 Bẵng đi hơn 2 tháng. Sau Tết, cháu ngồi đếm số tiền mừng tuổi của mình. Tần ngần mất một lúc, cháu mang toàn bộ số tiền đó đưa cho tôi và nhờ bố chuyển cho các bạn ở bệnh viện K2. Để thử con, tôi đã gợi ý rằng, con có thể dùng số tiền này để mua ô tô, mua bộ đồ chơi siêu nhân mà con thích nhưng cậu con trai vẫn nhất quyết: &quot;Bố mua đồ ăn cho các bạn giúp con&quot;. Tôi sửng sốt cảm nhận được một quyết định đã chín của một đứa trẻ còn non nớt trên mọi phương diện.<br />
<br />
<br />
 Hành động của con làm tôi thao thức cả đêm hôm đó. Vào lúc đưa cho tôi cái phong bì, con trai tôi đã làm chủ được cảm xúc của mình, chế ngự được lòng ham muốn của bản thân - điều không dễ đối với cả một người đã trưởng thành và ít nhiều từng trải như tôi. Khi đã làm chủ được một hành động, cháu sẽ dễ dàng làm chủ được những hành động khác của mình. Đây thực sự là một phần thưởng vô giá đối với tôi.<br />
<br />
<br />
 Cho đi sự tử tế, tôi nhận về sự tử tế từ một khía cạnh hoàn toàn khác. Cho đi cái gì, bạn sẽ nhận về đúng cái đó, nhưng nhiều hơn gấp bội. Tôi hoàn toàn tin tưởng và bị chân lý này thuyết phục. Hãy vận dụng nó trong cuộc sống để gặp hái những điều mình mong muốn.<br />
<br />
<br />
 <div align="right"><b>Lê Dũng,</b> <i>Phó Chủ tịch Hội đồng Quản trị, kiêm Phó Tổng Giám đốc Công ty IDT International</i></div></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://www.webyeuthuong.com/4rum//forumdisplay.php?f=33">Nghệ Thuật Sống</category>
			<dc:creator>ntduy0404</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.webyeuthuong.com/4rum//showthread.php?t=3302</guid>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Download Babies “Bébé(s)” [2010][DOCU DVDRip XviD-AMIABLE]]]></title>
			<link>http://www.webyeuthuong.com/4rum//showthread.php?t=3301&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Fri, 03 Sep 2010 03:14:24 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[Image: http://2.bp.blogspot.com/_BfibIcsdn94/S-rQX7liZkI/AAAAAAAAADY/3UiKGZhs_9A/s1600/babies.jpg  
 
  
<object height="385" width="640"> 
 
...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><div align="center"><img style="max-width: 640px; cursor: pointer;" onclick="window.open(this.src)"  src="http://2.bp.blogspot.com/_BfibIcsdn94/S-rQX7liZkI/AAAAAAAAADY/3UiKGZhs_9A/s1600/babies.jpg" border="0" alt="" /><br />
</div> <br />
<div align="center"><object height="385" width="640"><br />
<br />
<br />
<embed src="http://www.youtube.com/v/1vupEpNjCuY&amp;color1=0xb1b1b1&amp;color2=0xd0d0d0&amp;hl=en_US&amp;feature=player_embedded&amp;fs=1" type="application/x-shockwave-flash" allowfullscreen="true" allowscriptaccess="always" height="385" width="640"></object><br />
</div><br />
MF Download:<br />
<br />
<a href="http://www.webyeuthuong.com/4rum/redirector.php?url=%68%74%74%70%3a%2f%2f%77%77%77%2e%6d%65%64%69%61%66%69%72%65%2e%63%6f%6d%2f%3f%78%6b%76%34%68%61%67%7a%62%78%70" target="_blank">http://www.mediafire.com/?xkv4hagzbxp</a><br />
<a href="http://www.webyeuthuong.com/4rum/redirector.php?url=%68%74%74%70%3a%2f%2f%77%77%77%2e%6d%65%64%69%61%66%69%72%65%2e%63%6f%6d%2f%3f%6d%36%61%6e%78%38%64%6e%76%6d%61" target="_blank">http://www.mediafire.com/?m6anx8dnvma</a><br />
<a href="http://www.webyeuthuong.com/4rum/redirector.php?url=%68%74%74%70%3a%2f%2f%77%77%77%2e%6d%65%64%69%61%66%69%72%65%2e%63%6f%6d%2f%3f%79%66%61%73%61%61%65%74%79%30%35" target="_blank">http://www.mediafire.com/?yfasaaety05</a><br />
<a href="http://www.webyeuthuong.com/4rum/redirector.php?url=%68%74%74%70%3a%2f%2f%77%77%77%2e%6d%65%64%69%61%66%69%72%65%2e%63%6f%6d%2f%3f%32%38%33%35%65%38%73%39%67%39%66" target="_blank">http://www.mediafire.com/?2835e8s9g9f</a></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://www.webyeuthuong.com/4rum//forumdisplay.php?f=38">Download Phim</category>
			<dc:creator>Ice</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.webyeuthuong.com/4rum//showthread.php?t=3301</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Download Letters To Juliet (2010) 480p BRRip 450MB</title>
			<link>http://www.webyeuthuong.com/4rum//showthread.php?t=3300&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Fri, 03 Sep 2010 03:00:42 GMT</pubDate>
			<description>Image: http://lulzimg.com/i3/840f7cb5.jpg  
 
 
 
 				*_Hotfile Links_ 
* 
 
  
* Part1...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><div align="center"><img style="max-width: 640px; cursor: pointer;" onclick="window.open(this.src)"  src="http://lulzimg.com/i3/840f7cb5.jpg" border="0" alt="" /><br />
<br />
<br />
</div> 				<b><font color="#FF0000"><u>Hotfile Links</u><br />
</font></b><br />
<br />
 <ul><li><a href="redirector.php?url=%68%74%74%70%3a%2f%2f%68%6f%74%66%69%6c%65%2e%63%6f%6d%2f%64%6c%2f%36%36%34%33%36%39%35%33%2f%61%32%39%31%63%64%64%2f%4c%32%4a%5f%33%30%30%6d%62%66%69%6c%6d%73%2e%63%6f%6d%2e%6d%6b%76%2e%30%30%31%2e%68%74%6d%6c" target="_blank">Part1</a></li>
<li><a href="redirector.php?url=%68%74%74%70%3a%2f%2f%68%6f%74%66%69%6c%65%2e%63%6f%6d%2f%64%6c%2f%36%36%34%33%36%39%34%34%2f%64%63%34%35%63%31%38%2f%4c%32%4a%5f%33%30%30%6d%62%66%69%6c%6d%73%2e%63%6f%6d%2e%6d%6b%76%2e%30%30%32%2e%68%74%6d%6c" target="_blank">Part2</a></li>
<li><a href="redirector.php?url=%68%74%74%70%3a%2f%2f%68%6f%74%66%69%6c%65%2e%63%6f%6d%2f%64%6c%2f%36%36%34%33%37%30%30%31%2f%33%39%35%34%62%36%37%2f%4c%32%4a%5f%33%30%30%6d%62%66%69%6c%6d%73%2e%63%6f%6d%2e%6d%6b%76%2e%30%30%33%2e%68%74%6d%6c" target="_blank">Part3</a></li>
</ul> <b><font color="#FF0000"><u>Fileserve Links</u><br />
</font></b><br />
<br />
 <ul><li><a href="redirector.php?url=%68%74%74%70%3a%2f%2f%77%77%77%2e%66%69%6c%65%73%65%72%76%65%2e%63%6f%6d%2f%66%69%6c%65%2f%6b%4b%6d%35%48%61%51" target="_blank">Part1</a></li>
<li><a href="redirector.php?url=%68%74%74%70%3a%2f%2f%77%77%77%2e%66%69%6c%65%73%65%72%76%65%2e%63%6f%6d%2f%66%69%6c%65%2f%70%6d%73%74%42%47%76" target="_blank">Part2</a></li>
<li><a href="redirector.php?url=%68%74%74%70%3a%2f%2f%77%77%77%2e%66%69%6c%65%73%65%72%76%65%2e%63%6f%6d%2f%66%69%6c%65%2f%52%50%37%33%4a%62%39" target="_blank">Part3</a></li>
</ul> <b><font color="#FF0000"><u>Mediafire Links</u><br />
</font></b><br />
<br />
 <ul><li><a href="redirector.php?url=%68%74%74%70%3a%2f%2f%77%77%77%2e%6d%65%64%69%61%66%69%72%65%2e%63%6f%6d%2f%66%69%6c%65%2f%73%34%77%67%62%73%63%70%70%39%31%2f%4c%32%4a%5f%33%30%30%6d%62%66%69%6c%6d%73%2e%63%6f%6d%2e%6d%6b%76%2e%30%30%31" target="_blank">Part1</a></li>
<li><a href="redirector.php?url=%68%74%74%70%3a%2f%2f%77%77%77%2e%6d%65%64%69%61%66%69%72%65%2e%63%6f%6d%2f%66%69%6c%65%2f%69%6e%31%69%63%66%34%6b%6b%33%6f%2f%4c%32%4a%5f%33%30%30%6d%62%66%69%6c%6d%73%2e%63%6f%6d%2e%6d%6b%76%2e%30%30%32" target="_blank">Part2</a></li>
<li><a href="redirector.php?url=%68%74%74%70%3a%2f%2f%77%77%77%2e%6d%65%64%69%61%66%69%72%65%2e%63%6f%6d%2f%66%69%6c%65%2f%69%39%6b%63%66%65%67%6d%31%74%64%2f%4c%32%4a%5f%33%30%30%6d%62%66%69%6c%6d%73%2e%63%6f%6d%2e%6d%6b%76%2e%30%30%33" target="_blank">Part3</a></li>
</ul></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://www.webyeuthuong.com/4rum//forumdisplay.php?f=38">Download Phim</category>
			<dc:creator>Ice</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.webyeuthuong.com/4rum//showthread.php?t=3300</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Download The King Of Fighters (2010) Brrip 500MB</title>
			<link>http://www.webyeuthuong.com/4rum//showthread.php?t=3299&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Fri, 03 Sep 2010 02:58:42 GMT</pubDate>
			<description>Image: http://lulzimg.com/i3/4aa7abc3.jpg  
 
 
 
 				*_Hotfile Links_ 
* 
 
  
* Part1...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><div align="center"><img style="max-width: 640px; cursor: pointer;" onclick="window.open(this.src)"  src="http://lulzimg.com/i3/4aa7abc3.jpg" border="0" alt="" /><br />
<br />
<br />
</div> 				<b><font color="#FF0000"><u>Hotfile Links</u><br />
</font></b><br />
<br />
 <ul><li><a href="redirector.php?url=%68%74%74%70%3a%2f%2f%68%6f%74%66%69%6c%65%2e%63%6f%6d%2f%64%6c%2f%36%36%30%37%37%31%36%38%2f%64%35%63%63%62%37%33%2f%74%6b%6f%66%74%68%72%5f%33%30%30%6d%62%66%69%6c%6d%73%2e%63%6f%6d%2e%6d%6b%76%2e%30%30%31%2e%68%74%6d%6c" target="_blank">Part1</a></li>
<li><a href="redirector.php?url=%68%74%74%70%3a%2f%2f%68%6f%74%66%69%6c%65%2e%63%6f%6d%2f%64%6c%2f%36%36%30%37%37%34%34%34%2f%61%63%38%61%34%38%32%2f%74%6b%6f%66%74%68%72%5f%33%30%30%6d%62%66%69%6c%6d%73%2e%63%6f%6d%2e%6d%6b%76%2e%30%30%32%2e%68%74%6d%6c" target="_blank">Part2</a></li>
<li><a href="redirector.php?url=%68%74%74%70%3a%2f%2f%68%6f%74%66%69%6c%65%2e%63%6f%6d%2f%64%6c%2f%36%36%30%37%37%33%39%37%2f%39%66%34%61%61%34%33%2f%74%6b%6f%66%74%68%72%5f%33%30%30%6d%62%66%69%6c%6d%73%2e%63%6f%6d%2e%6d%6b%76%2e%30%30%33%2e%68%74%6d%6c" target="_blank">Part3</a></li>
</ul> <b><font color="#FF0000"><u>Fileserve Links</u><br />
</font></b><br />
<br />
 <ul><li><a href="redirector.php?url=%68%74%74%70%3a%2f%2f%77%77%77%2e%66%69%6c%65%73%65%72%76%65%2e%63%6f%6d%2f%66%69%6c%65%2f%4e%62%67%33%77%34%41" target="_blank">Part1</a></li>
<li><a href="redirector.php?url=%68%74%74%70%3a%2f%2f%77%77%77%2e%66%69%6c%65%73%65%72%76%65%2e%63%6f%6d%2f%66%69%6c%65%2f%44%45%59%59%65%67%63" target="_blank">Part2</a></li>
<li><a href="redirector.php?url=%68%74%74%70%3a%2f%2f%77%77%77%2e%66%69%6c%65%73%65%72%76%65%2e%63%6f%6d%2f%66%69%6c%65%2f%79%54%45%79%54%78%47" target="_blank">Part3</a></li>
</ul> <b><font color="#FF0000"><u>Mediafire Links</u><br />
</font></b><br />
<br />
 <ul><li><a href="redirector.php?url=%68%74%74%70%3a%2f%2f%77%77%77%2e%6d%65%64%69%61%66%69%72%65%2e%63%6f%6d%2f%66%69%6c%65%2f%61%73%74%64%30%36%30%39%6f%6e%71%2f%74%6b%6f%66%74%68%72%5f%33%30%30%6d%62%66%69%6c%6d%73%2e%63%6f%6d%2e%6d%6b%76%2e%30%30%31" target="_blank">Part1</a></li>
<li><a href="redirector.php?url=%68%74%74%70%3a%2f%2f%77%77%77%2e%6d%65%64%69%61%66%69%72%65%2e%63%6f%6d%2f%66%69%6c%65%2f%61%34%74%6d%6c%38%71%31%70%65%71%2f%74%6b%6f%66%74%68%72%5f%33%30%30%6d%62%66%69%6c%6d%73%2e%63%6f%6d%2e%6d%6b%76%2e%30%30%32" target="_blank">Part2</a></li>
<li><a href="redirector.php?url=%68%74%74%70%3a%2f%2f%77%77%77%2e%6d%65%64%69%61%66%69%72%65%2e%63%6f%6d%2f%66%69%6c%65%2f%35%79%76%79%36%67%75%76%38%66%30%2f%74%6b%6f%66%74%68%72%5f%33%30%30%6d%62%66%69%6c%6d%73%2e%63%6f%6d%2e%6d%6b%76%2e%30%30%33" target="_blank">Part3</a></li>
</ul></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://www.webyeuthuong.com/4rum//forumdisplay.php?f=38">Download Phim</category>
			<dc:creator>Ice</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.webyeuthuong.com/4rum//showthread.php?t=3299</guid>
		</item>
	</channel>
</rss>
